Chương 1093: Mình Đúng Là May Mắn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1093: Mình Đúng Là May Mắn

“Đây chính là mộng cảnh sao?

Tô An Lâm nhìn lướt qua bốn phía, chỉ cảm thấy vô cùng chân thật.

“Chắc là tác dụng của Nhập Mộng Đan đã khiến ta và Cầm Tiên Tử được ở cùng nhau, nhưng tiếp theo phải dựa vào chính mình"

Hắn lập tức quan sát, sau đó thò tay vào trong túi áo, vì hắn phát hiện chỗ đó trĩu nặng. Sau khi mò mẫm một lát, hắn mới ra ba cái túi tiền.

Hắn chợt nhớ tới lời của Đan Dương Tử, vì để nâng cao tỉ lệ thành công, Đan Dương Tử đã cho hắn ba túi gấm chuyển hóa từ tinh thần lực. Khi hắn gặp phải nguy hiểm, mở túi ra sẽ có thể tìm được biện pháp giải quyết. Hắn cũng không biết có tác dụng hay không, cứ tạm thời xem như ba con át chủ bài đi.

“Cũng không biết đây là chỗ nào?

Tô An Lâm nói thầm trong lòng, mặc dù hắn đã vào mộng, nhưng căn bản không biết tình huống ở đây.

"Keng!"

Bỗng nhiên, một đồng bạc vụn bị ném xuống trước mặt hắn, Tô An Lâm ngẩng đầu nhìn, là một phu nhân mặc cẩm y màu đỏ. Sau lưng nàng là một nha hoàn và hai hộ vệ, nhìn một cái liền biết đây là kẻ có tiền.

“Haiz, thằng bé đáng thương, nhận đi Phu nhân mở miệng nói với Tô An Lâm:

“Trông cũng rất rất tuấn, haiz, nếu sau này con trai ta có thể đẹp trai như vậy thì tốt rồi.

“Cảm ơn phu nhân, cảm ơn phu nhân Tô An Lâm liên tục cúi đầu.

Phu nhân mỉm cười, cầm một chuỗi phật châu trong tay, lặng lẽ lẩm bẩm:

“Phật chủ phù hộ, ta vừa làm việc thiện, ngươi nhất định phải thưởng cho ta một đứa con trai tuấn tú, phật chủ phù hộ...

Tô An Lâm sờ lên mặt mình, không ngờ vì nhan sắc của hắn mà đã chào đón một khởi đầu tốt đẹp. Đây chính là bạc, mặc dù là bạc vụn, nhưng chắc cũng đáng giá khoảng năm trăm văn.

“Mình đúng là may mắn. Tô An Lâm nhếch môi cười. Nhưng ngẫm lại cũng thấy bình thường, có đôi khi nhan sắc và may mắn cũng có liên quan đến nhau. Người đẹp sẽ khiến người ta có ấn tượng tốt, thậm chí còn được con gái theo đuổi, tranh nhau thân thiết với ngươi. Ta tin chắc các bạn đọc có thể hiểu điều này rất rõ.

Hắn đang chuẩn bị nhặt bạc lên, bỗng nhiên một cái tay nhỏ duỗi tới, thế mà lại muốn cướp bạc với ta. Tô An Lâm nhặt bạc lên trước, sau đó mới nhìn kỹ lại, hoá ra là Cầm Tiên Tử. Thấy Tô An Lâm đã lấy bạc đi, Cầm Tiên Tử lại cúi đầu, bất lực nhìn Tô An Lâm:

“Cầu xin thương ngươi xót, hôm nay cho ta mượn một trăm văn đi, nếu không ta sẽ bị họ bẻ gãy tay. Đã vài ngày ta không hoàn thành nhiệm vụ rồi...

Tô An Lâm thở dài một hơi:

“Cầm Tiên Tử?"

“Cầm Tiên Tử gì?"

Cô bé hiếu kỳ nhìn Tô An Lâm.

"À..."

Lúc này Tô An Lâm mới nhớ ra bây giờ Cầm Tiên Tử vẫn chưa được gọi là Cầm Tiên Tử, tên cũ của nàng là Tần Văn Quân.

“Không có gì, ngươi tên là gì?"

Tô An Lâm hỏi.

“Tần Văn Quân “Ai đặt tên cho ngươi vậy?"

“Mẫu thân của ta.

Nhắc đến mẫu thân, hốc mắt Tần Văn Quân đỏ lên, ngân ngân nước mắt.

“Mẫu thân của ta bị bệnh chết rồi, cha ta không cần ta nữa, liền bán ta đi lấy hai lượng bạc...

Mạng người thời loạn thế đúng là không đáng tiền.

Tô An Lâm ngồi xổm ở bên cạnh Tần Văn Quân, bỗng nhiên lặng lẽ nói:

“Ngươi yên tâm, về sau chúng ta sẽ là bạn tốt, lát nữa ta sẽ đi đổi bạc vụn, cho ngươi một trăm văn.

Tần Văn Quân lập tức mở to mắt, không thể tưởng tượng nổi:

“Ngươi...Ngươi đồng ý thật sao.."

Vừa rồi nàng không còn cách nào nên mới cầu xin Tô An Lâm, nhưng không ngờ Tô An Lâm lại đồng ý thật, còn đồng ý dứt khoát như vậy.

“Vì sao ngươi lại tốt với ta thế?"

Tần Văn Quân không hiểu.

“Vì hoàn cảnh của ta cũng không khác ngươi lắm.

Tô An Lâm thở dài.

“Hoá ra chúng ta đều là người khốn khổ.

“Đúng vậy, cho nên ta muốn rời khỏi nơi này!"

Tô An Lâm nghiến răng nghiến lợi nói.

Hắn tiến vào mộng cảnh là để giúp Cầm Tiên Tử tỉnh lại sớm một chút, đi theo tình tiết vốn có sẽ không có tác dụng gì, nhất định phải nhanh chóng hoàn thành cốt truyện, mà còn phải nhân lúc ma vật bên ngoài vẫn chưa hoàn toàn chiếm cứ thân thể Cầm Tiên Tử mới được.

Cho nên hắn nhất định phải dùng hết sức giúp đỡ Cầm Tiên Tử sớm hoàn thành tâm nguyện của mình. Mà muốn làm như thế, trước tiên phải giải quyết tình huống bây giờ đã, sau đó phải tìm hiểu xem tâm nguyện của nàng là gì.

“Ngươi cũng muốn rời đi?"

Ánh mắt Cầm Tiên Tử sáng lên.

“Ta nằm mơ cũng muốn, chẳng lẽ ngày nào chúng ta cũng phải ở chỗ này ăn xin, ăn xin cả một đời sao?"

Tô An Lâm hỏi lại, trong đôi mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

“Ta cũng nghĩ như vậy?

Cầm Tiên Tử hiếm thấy nở nụ cười:

“Vậy ta chỉ nói với một mình ngươi thôi, ta có biện pháp rời đi.

“Ồ?"

Trong lòng Tô An Lâm hơi động.

Cầm Tiên Tử không hổ là Cầm Tiên Tử, dù bây giờ vẫn còn nhỏ yếu, nhưng vẫn có biện pháp rời đi.

“Nói xem phải làm như thế nào?"

Tô An Lâm hỏi.

1037 chữ