Chương 1094: Biện Pháp
“Ta đã nghĩ rồi, chỗ ngủ của chúng ta có hai người lớn canh chừng, chúng ta sẽ nhân lúc họ ngủ say để chạy trốn"
“Ừm, biện pháp không tệ, chi tiết thì sao?"
Tô An Lâm hỏi.
“Chi tiết? Chi tiết gì?"
Tần Văn Quân chớp mắt, hiếu kỳ nhìn chằm chằm hắn.
Tô An Lâm:
"..."
“Không phải chứ, biện pháp của ngươi chỉ là chờ người ta ngủ say, sau đó chạy trốn?"
“Đúng thế, đây không phải biện pháp sao?"
Tô An Lâm rất muốn nói, đó đâu phải là biện pháp, đó là muốn chết. Thời buổi này phim truyền hình còn không dám diễn như thế, phải biết đám người kia không khác gì thổ phỉ, họ không dễ đối phó như vậy đâu. Đầu tiên, họ sẽ áp dụng một loại chiến thuật tên là “luộc đại bàng” vì để đề phòng người bị bắt nghĩ biện pháp chạy trốn. Có nghĩa là sẽ không cho ngươi nghỉ ngơi, khiến ngươi không còn sức mà chạy trốn, sau đó đương nhiên họ sẽ thay phiên nhau gác đêm trông coi. Nói cách khác, sẽ không tồn tại chuyện người canh gác ngủ say hết đâu.
"Haiz.."
Tô An Lâm thở dài trong lòng, hắn thừa nhận hắn đã nghĩ Cầm Tiên Tử quá lợi hại. Dù sau này Cầm Tiên Tử lợi hại thế nào thì bây giờ cũng chỉ là một đứa bé mười ba tuổi thôi.
“Bốp!"
Tô An Lâm vỗ vỗ đầu Cầm Tiên Tử.
“Tại sao ngươi lại đánh ta?"
Tần Văn Quân sờ lên đầu mình, cạn lời nói.
“Biện pháp này của ngươi chính là tự tìm chết"
Tô An Lâm lắc đầu.
“Vậy phải làm sao bây giờ?"
Tô An Lâm nói:
“Bây giờ chúng ta đang có năm trăm văn, cứ chịu đựng hai ngày trước đã, ta sẽ quan sát xem có bao nhiêu người đang trông chừng chúng ta.
Hắn vừa nói vừa nhìn bốn phía. Mặc dù đường phố có vẻ rất vắng lặng, nhưng trên thực tế vẫn có người lớn nấp trong góc theo dõi họ. Cũng may lúc phu nhân vừa rồi ném bạc không có ai chú ý đến.
“Đầu tiên, chúng ta phải nghĩ biện pháp giữ bạc lại đã"
Tô An Lâm mở miệng.
“Phải làm thế nào?"
Tần Văn Quân không ngừng chớp mắt, nàng cảm thấy mặc dù người trước mặt trông không lớn lắm, nhưng lại rất sành sỏi.
Tô An Lâm sờ cằm, nói:
“Đầu tiên là phải đổi bạc, ta đi ra ngoài trước."
Hắn ôm bụng, đi vào trong ngõ nhỏ. Có hai người trẻ tuổi trông như lưu manh đang đứng nói chuyện phiếm, thấy Tô An Lâm đi tới thì nhíu mày:
“Không phải bảo các ngươi xin ăn sao, đến đây làm gì?"
Tô An Lâm ôm bụng:
“Ta đau bụng, muốn đi."
“Sao lại rách việc như vậy?"
“Không nhịn được, có lẽ ta đã bị cảm rồi.
Tô An Lâm Hắt xì một tiếng.
“Mẹ nó, cách ta xa một chút, đừng truyền nhiễm cho ta"
Ở cổ đại, bị cảm là một chuyện rất nghiêm trọng, vì thời đại này còn thiếu thuốc men, lại không có ai được tiêm vắc xin tăng cường đề kháng từ nhỏ, cho nên tỉ lệ tử vong do bị cảm ở đây thường là mười phần trăm trở lên. Có vài người thể chất yếu, có khi chỉ bị cảm thôi cũng đã có thể mất mạng rồi.
Thấy Tô An Lâm bị bệnh, đương nhiên những người này đều lùi hết về sau.
“Sân sau của nhà trọ bên cạnh, ngươi nói với lão bản một tiếng rồi qua đó đi"
“Cảm ơn, cảm ơn..."
Tô An Lâm tiến vào sân sau nhà trọ, thấy xung quanh vắng vẻ, hắn lập tức phát động khí kình. Giống như Đan Dương Tử nói, ở chỗ này hắn không hề có một chút khí lực nào, hoàn toàn là một người bình thường, mà còn là một người bình thường trói gà không chặt Không có cách nào khác, Tô An Lâm chỉ có thể tự nghĩ biện pháp trèo từ sân sau ra. May mà ở đây không có người nào, hắn leo lên một cái cây, trèo qua tường, nhảy xuống con đường phía sau.
Bên kia đường là một gánh hàng rong bán mứt quả, có lẽ đã không còn buôn bán từ lâu, người bán hàng rong còn ngồi dưới đất ngủ gật.
“Ê ê ê,.."
Tô An Lâm hô một tiếng với người bán hàng rong.
“Ai vậy, tên ăn mày thối này, gọi gia gia làm gì?"
Thấy cách ăn mặc của Tô An Lâm là biết hắn muốn xin cơm, người bán hàng rong bị quấy rầy giấc ngủ đương nhiên sẽ thấy bực mình.
“Ta tìm ngươi để làm ăn, ngươi không muốn thì thôi.
Tô An Lâm cười lạnh một tiếng, tung tung bạc vụn trong tay.
Người bán hàng rong liền mở to mắt ra, cả ngày hôm nay hắn mới bán được ba xâu mứt quả, đang định dọn quán, không ngờ thằng nhóc ăn mày này lại có bạc.
“Ha ha, hôm nay ngươi may mắn đấy, xin ở đâu vậy?"
Người bán hàng rong cười đùa đi tới.
Tô An Lâm cười lạnh:
“Một tiểu thư nhà giàu cho ta, dù sao lát nữa ta cũng phải nộp bạc lên, không bằng mua đồ ăn cho mình trước.
“Tiểu tử này đúng là to gan.
“Ngươi có muốn làm ăn nữa không?"
Tô An Lâm hỏi.
“Làm, làm"
Sau đó hắn tốn hai đồng, thu về được hai vụn bạc nhỏ hơn và một trăm đồng tiền, trở về sân nhỏ.
“Cầm đống bạc này theo chắc chắn sẽ không an toàn.
Tô An Lâm ngẫm nghĩ, bèn giấu hai vụn bạc ở đằng sau nhà vệ sinh khách điếm, ở đó có một hố phân cực kỳ thối.
“Haiz, xem ra cả đời này ta có duyên với nhà xí nhất rồi.
Tô An Lâm lắc đầu, đào một cái hố nhỏ rồi giấu bạc xuống đó.