Chương 1098: Thời Cơ Đến Rồi!
"A..."
Nghe Tần Văn Quân kêu thảm thiết, sắc mặt Tô An Lâm nhăn nhó.
"Hả? Trong đó xảy ra chuyện gì rồi?"
Tô An Lâm lập tức siết chặt nắm đấm, sắc mặt khó coi.
Lúc này, hắn cất con dao vào lưng quần sau rồi chạy vọt vào.
Vừa vào nhà đã thấy Tần Văn Quân nằm rạp trên mặt đất, còn Đầu Ghẻ thì giơ cây gậy, hung hăng đập vào lưng Tần Văn Quân.
Trong đó, thậm chí còn có một nhát gậy đập vào trán Tần Văn Quân, máu tươi toé ra, Tần Văn Quân mơ màng, gần như đã bị đánh đến ngất xỉu.
“Ôi, sao chỉ có một mình ngươi, những người khác đâu?"
Một tiểu đệ mập mạp chú ý thấy Tô An Lâm quay lại, nhíu mày hỏi.
“Tại sao trên người ngươi lại toàn là máu thế?"
Một người gầy khác ở bên cạnh cảm thấy không ổn.
Tô An Lâm thở hổn hển, hắn liếc nhìn Tần Văn Quân trên mặt đất một cái, cũng may hắn chạy vào kịp thời nên Đầu Ghẻ mới không ra tay nữa.
Nhưng hắn ta nhíu mày, nhìn Tô An Lâm hỏi:
“Tiểu tử, ngươi vừa mới đi đâu, mới về mà trên người lại toàn là máu, đã xảy ra chuyện gì rồi?"
“Ra... xảy ra chuyện rồi"
Tô An Lâm thở hổn hển.
“Vốn dĩ là bọn ta đi cứu người, thế nhưng vừa đi qua xem xét thì người kia bị mấy con sói tha đi, bọn ta muốn chạy nhưng không kịp, may mà ta chạy nhanh nên không bị sói đuổi kịp!"
Đầu óc Tô An Lâm nhạy bén, thuận miệng nói bậy.
Mặc kệ hắn có tin hay không, dù sao trước tiên cứ nói thế đã, lừa gạt được họ rồi tính tiếp.
“Sói? Tuyết Lang ư?"
Tên lùn lưu manh nhíu mày:
“Kỳ quái, ta chưa từng nghe nói ở đây có Tuyết Lang nha.
“Không biết, ta thật sự thấy mà, nhất định là do tuyết rơi dày quá, những Tuyết Lang này không có thức ăn nên mới xuống núi.
Tô An Lâm khẳng định nói.
Đầu Ghẻ nói:
“Vậy đã xảy ra chuyện gì mà trên người ngươi toàn là máu thế?"
“Sói cắn họ làm máu phun lên người ta, quá khủng khiếp"
Tô An Lâm nói năng lộn xộn, trên mặt tràn vẻ ngập hoảng sợ.
“Sao có thể như thế được, lão Lịch, ngươi qua đó xem thử đi.
Tên Đầu Ghẻ quát lớn với tên nam nhân vừa lùn vừa mập.
"Để ta dẫn ngươi đi"
Tô An Lâm quay đầu định ra ngoài.
“Chờ đã"
Đầu Ghẻ gọi Tô An Lâm lại:
“Nếu thật sự có sói, ngươi còn dám qua đó ư?"
Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, hỏng bét rồi, hắn ta sẽ không nhìn ra sơ hở gì chứ?
Nhưng tên Đầu Ghẻ cũng không có dấu hiệu ra tay, chứng tỏ hắn không nhìn ra được gì.
Sau khi hít sâu một hơi, Tô An Lâm tỉnh táo lại, trầm giọng nói:
“Không cho ta đi sao, vậy quá tốt, tốt quá rồi..."
Hắn nhẹ nhàng thở ra, cảm động đến rơi nước mắt nói:
“Đa tạ, vậy ta không đi nữa"
“Chỉ hướng cho ta đi, đại khái là ở vị trí nào?
Nam nhân vừa lùn vừa mập hỏi.
Tô An Lâm tùy tiện chỉ một hướng, nam tử vừa lùn vừa mập quay đầu đi về phía đất tuyết.
Bây giờ chỉ còn lại hai người trong phòng.
Đầu Ghẻ đã lớn tuổi rồi, thực tế thì hắn ta sẽ không có khả năng chiến đấu gì.
Còn về người gầy ở bên cạnh, càng không cần phải nói, vừa nhìn đã thấy không có sức lực gì.
“Thời cơ đến rồi!"
Trái tim Tô An Lâm đập rất nhanh.
Nam tử vừa lùn vừa mập đi ra ngoài tìm người, hắn sẽ nhân cơ hội này giết chết họ.
Chờ nam tử vừa lùn vừa mập trở về, vậy thì cả một đám người họ đối phó với một mình nam nhân kia sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Kìm lòng không được, Tô An Lâm nhìn về phía Tần Văn Quân đang nằm trên mặt đất.
Tần Văn Quân đã dần dần hồi phục lại, sức hồi phục của nàng cũng rất nhanh, vừa rồi đã bị đánh thảm như vậy, vậy mà mới đó đã hòi phục.
Tầm mắt của nàng thấy ánh mắt của Tô An Lâm, trong lòng Tần Văn Quân khẽ động, nàng thông minh, có lẽ sẽ biết Tô An Lâm đang có ý gì.
Tô An Lâm muốn ra tay.
Nàng cắn răng, khẽ gật đầu với Tô An Lâm, ánh mắt đặt ở trên người tên Đầu Ghẻ, giống như đang nói:
“Ta đối phó với tên Đầu Ghẻ, tên người gầy còn lại giao cho ngươi.
Tô An Lâm khẽ gật đầu.
"A!"
Đúng lúc này, Tần Văn Quân không chút do dự, đứng lên đánh về phía tên Đầu Ghẻ.
Vốn dĩ tên Đầu Ghẻ đã không có sức lực nào, tuổi tác lại lớn, lập tức bị ngã nhào xuống đất.
Tô An Lâm cũng kinh ngạc.
Khá lắm, tốt xấu gì trước khi ra tay ngươi cũng nên nói một tiếng chứ.
Cũng may, sau khi người gầy phát hiện có gì đó không ổn thì đã đưa lưng về phía hắn, chuẩn bị cứu tên Đầu Ghẻ.
Nhưng vừa mới chạy ra ngoài, Tô An Lâm đã đâm một dao vào sau lưng hắn ta.
“Phụt phụt!"
Mũi dao xuyên qua lồng ngực người gầy, phía trước còn có máu chảy xuống, còn để lại một ít thịt vụn.
“Ngươi..."
Người gầy không thể tưởng tượng nổi cúi đầu, nhìn trường đao trên ngực, không cam lòng cúi đầu.
“Phụt phụt!"
Tô An Lâm rút kiếm ra, từng bước đi về phía Đầu Ghẻ.
Lúc này Tần Văn Quân đã bò lên, Đầu Ghẻ quá yếu, ngay cả một nữ tử cũng đánh không lại!
“Đừng, đừng làm bậy đấy!"
Đầu Ghẻ hoảng hốt, nhìn Tô An Lâm từng bước đi tới, vội vàng xua tay:
“Không bán nữa, ta không bán các ngươi nữa, cho các ngươi bạc..."
Tô An Lâm vung đao, một hàng vết máu bắn ra.
1025 chữ