Chương 1099: Tôn Hồng
Bắn lên mặt một cậu bé bên cạnh mình, cậu bé lau máu trên mặt của mình rồi sợ hãi trợn trắng mắt, ngã phịch xuống đất.
Đầu Ghẻ thì che lấy yết hầu, ánh mắt sợ hãi, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Hắn sắp chết rồi.
Chết trong tay tiểu hài tử mà mình muốn bán, đây đúng là lật thuyền trong mương!
Tô An Lâm nhìn về phía hai cậu bé bên cạnh:
“Còn thất thần ra đấy làm gì, giấu thi thể ra đằng sau đi, đợi lát nữa tên mập mạp lại đây thì cùng nhau ra tay, nếu không tất cả mọi người đều sẽ chết đấy.
Dù Tô An Lâm không phải người lớn nhất ở đây.
Nhưng mà, sức lực và sự hung ác trên mặt hắn lại dọa cho mọi người sợ hãi.
Hai tiểu hài tử vội vàng di chuyển thi thể.
Tô An Lâm nhặt con dao của Đầu Ghẻ và người gầy lên, sau đó đi đến chỗ Tần Văn Quân.
“Cầm lấy"
Hắn đưa dao qua, Tần Văn Quân dùng sức gật đầu:
“Cảm tạ... Cảm tạ!"
“Chúng ta là bạn tốt, không cần cảm tạ!"
“Còn ai dám cầm dao nữa không?"
Tô An Lâm quát.
Một nam tử chừng mười bảy tuổi bước ra, nhưng hắn chỉ có một tay.
“Tay của ta đã bị gã mập mạp kia bẻ gãy, ta phải liều mạng với hắn?
Tô An Lâm cười:
“Ngươi tên gì?"
“Vu Đại Lực"
Nam tử cụt một tay cắn răng.
Tô An Lâm hài lòng gật đầu, thanh niên cụt một tay này tuy là chỉ có một tay, nhưng nhìn có vẻ rất khoẻ mạnh, là một trợ thủ tốt.
“Còn ai bằng lòng ra tay nữa không?"
Tô An Lâm nhìn mọi người trong nhà.
“Ta nói rõ trước, nếu không ra tay, sau này có thể ăn cơm hay không thì ta cũng mặc kệ người đó!"
Tô An Lâm quát.
“Ra tay, ta bằng lòng ra tay.
Một nữ hài tử cũng đứng dậy:
“Ta tên là Tôn Hồng!"
Nữ hài tử này thì lại không có chỗ nào không trọn vẹn, mặt mũi thì đầy sẹo mụn, Tô An Lâm nhớ rõ lúc trước đám lưu manh này đều gọi nàng người mặt rỗ.
Cũng chính là vì nàng xấu xí nên đám lưu manh này mới không có ý đồ gì với nàng.
“Ta cũng sẵn lòng “Ta cũng sẵn lòng"
Tô An Lâm gật đầu, nắm lấy đất trên mặt đất:
“Đợi lát nữa ném cái này vào mặt hắn, làm cho hắn mờ mắt, biết chưa?"
Tôn Hồng cắn răng nói:
“Trước kia ta cũng từng đánh nhau như vậy, ta biết rồi!"
“Tốt!"
Tô An Lâm nhìn một vòng, ở đây có tổng cộng mười tám người.
Trong số đó có năm người là những tiểu hài tử chưa đến mười tuổi.
Còn mười ba người còn lại, có đứa trẻ thì mù mắt, bốn đứa thì què chân...
Nhìn những người đều có khiếm khuyết này, Tô An Lâm thở dài.
Đợi lát nữa sẽ như đá chọi với đá, tuy là ở chỗ họ nhiều người nhưng đều rất gầy yếu, quan trọng là rất nhát gan nữa.
Những người có thể dùng cũng chỉ có Tôn Hồng và Vu Đại Lực là nhìn có vẻ dũng khí.
Tần Văn Quân đã đứng lên, đỡ muội muội Tiểu Cầm dậy.
“Tiểu Cầm, chúng ta sẽ lập tức tốt lên nhanh thôi, sau này sẽ được tự do, muội không được xảy ra chuyện gì đấy"
“Tỷ tỷ"
Tần Tiểu Cầm nỉ non, nàng sốt cao rất nghiêm trọng, đã có chút choáng váng.
Tô An Lâm thở dài, hắn cũng không biết phải làm sao bây giờ, ở đây không có cách nào đi vào trong thôn cũng không thể đến cửa hàng, nếu ngã bệnh thì quả thật rất phiền phức.
“Hai người các ngươi ra phía cửa sau, xem gã mập mạp kia đã quay lại chưa"
Tô An Lâm nhanh chóng ra lệnh.
Hai cậu bé khập khiễng đi về phía cửa sau.
Nhưng vừa mới đi qua.
“Ầm!"
Một cậu bé bị đạp trúng, đập vào tường rồi chết ngay lúc đó, hắn ngã xuống đất và không động đậy nữa.
Một cậu bé khác bị dọa sợ, vừa mới quay đầu định chạy trốn thì “Phụt phụt!"
Một con dao cắm vào sau lưng hắn.
"A..."
Cậu bé hét lên thảm thiết, sau đó ngã nhào xuống đất.
Giọng nói dữ tợn của gã mập mạp truyền vào, giọng điệu rất thản nhiên:
“Tô An Lâm, ngươi muốn chết à!"
Tô An Lâm giật mình, tên mập mạp quay về nhanh vậy sao.
Hơn nữa còn giết chết cùng lúc hai người của họ.
Hắn đứng ở cửa, trơ mắt nhìn gã mập mạp tiến vào.
Hắn có vóc người to khỏe, hình thể vạm vỡ, hoàn toàn không phải người mà tên Đầu Ghẻ có thể so sánh.
Dạng người này rất khó đối phó.
Tô An Lâm hít sâu một hơi, đưa tay chuẩn bị lấy túi gấm ra.
Hết cách rồi, người này thật sự rất khó đối phó.
Một đám tiểu hài tử vừa rồi còn chuẩn bị cùng nhau đối phó với gã mập mạp, lúc này đều giống như gà con, bị dọa sợ đến mức liên tục lui ra sau.
Chỉ có ba người Vu Đại Lực và Tôn Hồng và Tần Văn Quân còn đứng bên cạnh Tô An Lâm.
“Tiểu tạp chủng, không ngờ ngươi lại giết họ, ngươi là tiểu tạp chủng, tại sao ngươi dám?"
Gã mập mạp vô cùng phẫn nộ, vừa mới đi ra ngoài, tuy là Tô An Lâm chỉ đường khác cho hắn.
Nhưng sau khi hắn đi lượn một vòng thì phát hiện ba thi thể kia.
Căn cứ vào tình huống hiện trường, cho dù hắn có ngốc đến đâu cũng hiểu được ngay mọi chuyện.
Tên tạp chủng Tô An Lâm này thế mà lại giết chết tất cả mọi người.
1104 chữ