Chương 1100: Ta Sắp Chết Rồi!
Ánh mắt hắn nhìn về phía đám người Vu Đại Lực và Tôn Hồng, cười lạnh, lắc lắc con dao máu.
“Thế nào? Mấy người các ngươi cũng muốn tạo phản à? Cẩn thận phải khiến các ngươi dao trắng xông lên mà dao đỏ trở về, đầu các ngươi cũng bị cắt xuống đấy!"
Sắc mặt Tôn Hồng trắng bệch, rõ ràng là hơi sợ hãi.
“Đừng sợ, cho dù bây giờ chúng ta không ra tay, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta, chúng ta nhiều người mà, nếu giết được hắn thì tất cả mọi người đều có thể sống sót!"
Tô An Lâm lên tiếng.
“Gia gia, ta sợ, tha mạng cho ta đi!"
Tôn Hồng bỗng nhiên hô lên, nàng chạy tán loạn.
“Ha ha, giết chết họ.
Gã mập mạp hô:
“Ta sẽ buông tha cho ngươi.
“Được, được!"
Tôn Hồng liên tục gật đầu, nhưng đột nhiên, bùn đất trong tay nàng lại vung về phía gã mập mạp.
Gã mập mạp tuy là mập, nhưng động tác vẫn rất nhanh nhạy, hắn ta nhạy bén quay đầu, tránh né được.
“Ha ha, dám chơi chiêu này với ta ư, năm ta chơi chiêu này thì các ngươi còn chưa sinh ra đấy"
Tô An Lâm hét lên:
“Ra tay!"
Vu Đại Lực xông tới, một tay giơ cao con dao, hung hăng chém xuống.
“Đi chết đi"
Gã mập mạp giết tới, một cước đá văng Vu Đại Lực ra.
Tô An Lâm lướt qua, rạch trúng cánh tay gã mập mạp, chỉ có điều là không làm cho hắn mất đi sức chiến đấu mà lại kích phát tính hung ác của hắn ta.
Hắn ta lập tức nhào tới, lúc này Tần Văn Quân lại vọt tới trước mặt hắn ta, mũi dao nhắm ngay phía trước, nghênh đón dao trong tay mập mạp đang vọt tới.
Phụt phụt!
Tần Văn Quân bị đâm vào bụng, nàng nở nụ cười tươi:
“Ta giết ngươi!"
Sắc mặt nàng dữ tợn, ôm ý nghĩ đồng quy vu tận, con dao trong tay đâm thẳng vào cổ gã mập mạp.
"A..."
Gã mập mạp ôm cổ, không quan tâm đến con dao trong tay nữa.
Hắn buông tay ra, lui về phía sau:
“Sắp chết, ta sắp chết rồi!"
“Giết!"
Tô An Lâm vừa sợ vừa giận, đi lên chém xuống liên tục.
Mãi đến khi gã mập mạp không động đậy nữa, Tô An Lâm mới đi tới bên cạnh Tần Văn Quân.
Nàng bị đâm trúng phần bụng nên không thể động đậy được.
“Ta sắp chết rồi, Tô đại ca, ngươi phải cứu muội muội của ta đấy"
“Ngươi sẽ không chết đâu.
Tô An Lâm cau mày, tuy là Tần Văn Quân nhìn có vẻ rất thảm, nhưng đây là giấc mộng của nàng.
Nói cách khác, nơi này là những chuyện mà nàng đã từng trải qua, cho nên nàng sẽ không chết.
Nếu nàng chết, chỉ có hai khả năng, một mộng cảnh này sụp đổ thì Tần Văn Quân trong hiện thực cũng sẽ chết!
Hai là họ sẽ mãi mãi ở trong mộng cảnh này.
Nhưng hắn tin là Tần Văn Quân sẽ không sao.
Hắn nhớ rõ một lần nọ lúc Cầm Tiên Tử đang ngủ, hắn đã đưa tay sờ lên bụng nàng.
Ở một chỗ nào đó có một vết sẹo.
Bây giờ ngẫm lại, năm đó Cầm Tiên Tử quả thật bị người ta đâm dao trúng.
Nhưng sau này vì một lý do nào đó mà nàng đã không chết.
“Tỷ tỷ!"
Thấy Tần Văn Quân bị thương, Tần Tiểu Cầm bò tới.
“Muội muội, sau này muội đi theo Tô đại ca, hắn sẽ chiếu cố muội"
“Không cần, hu hu hu, tỷ tỷ, tỷ không được chết!"
Tần Tiểu Cầm khóc, đột nhiên nói:
“Tỷ tỷ, ta có thể làm như vậy..."
“Không, không được..."
Tần Văn Quân dường như nghe được chuyện gì đó khủng khiếp, vội vàng lắc đầu.
“Không, có thể."
“Nếu muội làm như vậy, ta sẽ đi chết!"
Tần Văn Quân đột nhiên hét lớn, cả người trở nên dữ tợn đáng sợ.
Dường như là bị bộ dáng của Tần Văn Quân dọa sợ, Tần Tiểu Cầm không biết phải làm sao.
Nàng vội vàng trả lời:
“Ta không làm vậy nữa, không làm vậy nữa.
Tô An Lâm nhíu nhíu mày:
“Làm gì?"
Tần Văn Quân lắc đầu:
“Ngươi đừng quan tâm.
Khá lắm, mới nhỏ thế đã bá đạo như vậy rồi.
Tô An Lâm lên tiếng:
“Để ta đỡ ngươi đi nghỉ ngơi trước.
“Phụt phụt!"
Nhân lúc Tần Văn Quân không chú ý, Tô An Lâm đột nhiên rút dao ra.
“Ngươi..."
Tần Văn Quân sửng sốt, nằm trên mặt đất:
“Đau, đúng là đau quá đi.
“Chịu đựng một chút, bây giờ bên ngoài trời tối, sáng sớm ngày mai chúng ta vào thành tìm y sư Giọng điệu của Tô An Lâm bất đắc dĩ, đỡ Tần Văn Quân tới bên cạnh đống lửa.
“Tỷ tỷ"
Tần Tiểu Cầm nằm bên cạnh, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Tô An Lâm kỳ lạ nhìn Tần Tiểu Cầm, trong lúc mơ hồ, hắn cảm thấy bộ dáng của hai người Tần Tiểu Cầm và Tần Văn Quân có vài phần giống nhau.
Những người khác bắt đầu vơ vét ngân lượng trên người những thi thể, Tô An Lâm thấy Tần Văn Quân đang ngủ say, sau đó nói với Tần Tiểu Cầm:
“Vừa nãy ngươi nói là ngươi muốn làm gì?"
Tần Tiểu Cầm lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ:
“Ta không thể nói, nếu không tỷ tỷ sẽ tức giận."
“Tức giận?"
Sắc mặt Tô An Lâm càng kỳ quái hơn:
“Tại sao lại tức giận?"
“Bởi vì... Nếu điều này thực sự thực hiện được sẽ không tốt lắm!"
Tô An Lâm nói:
“Ngươi nói cho ta biết đi, có lẽ ta có thể giúp đỡ đấy? Ca ca đã từng gặp qua rất nhiều chuyện cho nên hiểu được rất nhiều thứ, chắc chắn có thể giúp ngươi.
Tần Tiểu Cầm chờ mong nhìn chằm chằm Tô An Lâm:
“Thật sao?"
“Ta lừa ngươi làm gì?"
“Nhưng mà..."
Tần Tiểu Cầm vừa muốn nói, nhưng thấy máu ở chỗ bị thương ở bụng của Tần Văn Quân đã mau chóng nhuộm đỏ y phục của nàng.
Tô An Lâm nhíu mày, máu không cầm lại được.
“Tỷ tỷ ta thế nào rồi, nàng có thể xảy ra chuyện gì không?"
1050 chữ