Chương 1101: Giải Thích

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1101: Giải Thích

Vẻ mặt Tần Tiểu Cầm sốt ruột.

Ánh mắt Tô An Lâm nghiêm lại, không ổn rồi!

Cầm Tiên Tử cứ như vậy, chỉ e là sẽ không chịu đựng được.

“Nhưng năm đó nàng sống sót bằng cách nào?"

Tô An Lâm cắn răng, vẫn lấy túi gấm ra:

“Để ý nhiều như vậy làm gì, cứ dùng trước rồi nói sau.

Hắn lo lắng nếu bây giờ mà còn không dùng túi gấm thì tiếp theo sẽ không kịp nữa.

Theo túi gấm xuất hiện, thời không xung quanh dường như ngừng lại.

Hắn mở túi gấm ra, một luồng lưu quang chiếu rọi lên người hắn.

Hắn cảm giác như mình bị thứ gì đó bao vây vậy, trong đầu xuất hiện một hàng lời.

“Vật này sẽ bảo vệ ngươi, không cần lo lắng!"

“Cái này..."

Tô An Lâm bối rối, tức giận đến nỗi muốn hộc máu.

Cái túi gấm này cũng không giúp hắn giải quyết được khó khăn trước mắt, mà chỉ đơn thuần là để cho hắn sống sót.

Đây là bảo vệ dùng cho hắn.

Hắn tiện tay thu hồi lưu quang, mọi thứ trước mắt lại khôi phục bình thường.

“Tô ca ca, vừa rồi ngươi đi đâu thế, đột nhiên biến mất.

Tần Tiểu Cầm hỏi Tô An Lâm.

Tô An Lâm liếc mắt nhìn xung quanh, mấy đứa nhỏ đều đã ngủ.

Tình trạng của Tần Văn Quân càng lúc càng tệ, nàng không động đậy, nhất là sắc mặt đã trắng bệch không còn giọt máu, mắt thấy sắp không xong rồi.

“Tô đại ca, có phải tỷ tỷ ta sẽ chết không?"

Tần Tiểu Cầm hỏi:

“Ngươi đừng lừa ta, nếu không, ta sẽ hận ngươi suốt đời.

“Cái này... nàng không ổn lắm, nhưng sẽ không chết, trước kia nàng đã trải qua..."

Tô An Lâm bất đắc dĩ giải thích.

“Đúng vậy, đó là trước kia, nhưng ngươi cho rằng đây là mộng cảnh thì nàng sẽ không chết sao? Không, nàng vẫn sẽ chết"

Tần Tiểu Cầm đột nhiên nhìn chằm chằm Tô An Lâm nói.

Nghe vậy, Tô An Lâm hơi sửng sốt, mắt đầy vẻ khó tin.

Tần Tiểu Cầm thế nhưng lại biết nơi này là mộng cảnh.

Nàng không phải là nhân vật trong mộng cảnh của Tần Văn Quân sao, hẳn là đã chết từ lâu rồi, nhưng chuyện gì đang xảy ra đây?

“Ngươi... ngươi là cái quái gì vậy?”Tô An Lâm hỏi.

“Ta là muội muội của tỷ tỷ đấy, thật ra, ta đã chết từ rất lâu rồi nhưng tỷ tỷ vẫn luôn mang theo ta"

"Hon?"

“Cứ cho là thể đi!"

Tần Tiểu Cầm lắc đầu:

“Ta không thể nói nhiều với ngươi, tỷ tỷ sắp chết rồi, ta nhất định phải cứu tỷ tỷ"

Tô An Lâm đang muốn nói gì đó thì thấy Tần Tiểu Cầm quay đầu, nở nụ cười với Tô An Lâm:

“Yên tâm, ta sẽ không chết.

Phập phập!

Nàng đâm một nhát dao vào cổ mình, sau đó nhắm mắt lại.

Bởi vì đau đớn, thân thể Tần Tiểu Cầm run rẩy, nhưng nàng vẫn cắn răng, dùng sức xoay con dao một vòng "A..."

Tần Tiểu Cầm đau đớn dữ dội kêu thảm thiết, giờ khắc này, Tô An Lâm bất ngờ phát hiện xung quanh đều ngừng lại, hành động của tất cả mọi người đều ngừng lại.

Trong phút chốc, cả trời đất cũng đột nhiên biến đổi.

“Cầu xin ngươi hãy cứu tỷ tỷ ta đi, ta sẽ cho ngươi hết tất cả sự đau đớn này!"

Tần Tiểu Cầm nhìn trên bầu trời rồi kêu lên, cảm giác này rất giống như nàng đang hô hoán cái gì đó.

"Hiến tế!"

Tô An Lâm thấy cảnh tượng này, không hiểu vì sao trong đầu lại xuất hiện từ này.

Đây tuyệt đối là hiến tế.

Dù hắn chưa từng tiếp xúc nhưng hắn đã thấy những ghi chép như vậy trong một số cuốn sách cổ.

Có tin đồn là trên thế gian này có Thần Cổ tồn tại, họ không có hình dạng, không có thân thể cố định. Họ sống bằng cách hấp thụ tất cả các loại cảm xúc của con người.

Một số Thần Cổ hấp thụ tín ngưỡng và sức mạnh của con người.

Một số lại hấp thụ sức mạnh của tình yêu, một số lại hấp thụ sợ hãi. Mà Tần Tiểu Cầm lại hiến tế sự đau khổ.

"A a a..."

Tần Tiểu Cầm đau đến nỗi nước mắt cũng chảy ra.

Nhưng nàng vẫn cắn răng kiên trì, bởi vì nàng muốn cứu tỷ tỷ mình.

Dù biết đây là mộng cảnh của tỷ tỷ, nhưng nàng vẫn muốn cứu.

Từng cảnh tượng xuất hiện trước mắt, Tần Tiểu Cầm rơi nước mắt.

“Tỷ tỷ, ta không hề rời đi, ta vẫn luôn ở bên cạnh tỷ..."

Tần Tiểu Cầm bỗng nhiên nở nụ cười.

Tô An Lâm thấy, ở ngoài cửa xuất hiện một vực sâu sâu thẳm không lường được.

Chỗ đó có một thứ gì đó mềm nhũn, hình tròn, xung quanh nó đều là dạng xúc tu không biết, từ từ di chuyển.

"Đây là thứ được triệu hoán ra?"

Tô An Lâm ngửi thấy mùi hương quái dị phát ra từ thứ này.

Hắn chưa từng ngửi thấy mùi lạ như vậy, trên đó tỏa ra một luồng khí tức khiến người ta sợ hãi.

“Đây là cái gì?"

“Ta cũng không biết, nhưng nó có thể cứu chúng ta, nó đã đồng ý rồi.

Tần Tiểu Cầm mỉm cười nói, sau một khắc, thân thể nàng dần dần hóa thành điểm sáng, bắt đầu tiêu tan.

“Ta biết ngươi là ai, cám ơn ngươi đã cứu tỷ tỷ ta và tiến vào mộng cảnh của nàng"

Tô An Lâm có chút không hiểu:

“Cho nên, cũng chẳng có ma vật gì cả, là bởi vì ngươi khống chế mộng cảnh?"

“Cứ cho là thế đi, đây là tâm ma của tỷ tỷ, năm đó, tỷ tỷ cũng như thế, vì bảo vệ ta mà nàng phải chết, sau này ta hiến tế sự thống khổ của mình để cứu tỷ tỷ ta, còn ta chết đi..."

1052 chữ