Chương 1107: Cười Chế
“Chạy cũng nhanh nhỉ Ảnh trưởng lão!"
“Như nhau cả thôi!"
Tô An Lâm thả chậm tốc độ:
“Ăn chút gì đó trước đã.
“Hắc hắc, được thôi"
Ảnh trưởng lão cười cười, bỗng nhiên khẽ giật mình, thốt lên:
“Này, có thảo dược.
Ông ta nhìn sang phía bên phải rồi đi sang bên đó:
“Tô thân truyền, ngươi ở nơi này đợi ta một lát, ta đi hái thảo dược “Được"
Tô An Lâm nhìn theo Ảnh trưởng lão đi vào trong rừng cây, tâm niệm khẽ động, hắn phát động Tử thi đại pháp.
Trong lúc nhất thời, khí tức của hắn biến mất ngay tại chỗ, giống như một bóng đen tan biến ngay lập tức.
“Hả, khí tức của tên tiểu tử Tô An Lâm sao lại không thấy nữa?"
Ảnh trưởng lão còn chưa hái được thảo dược thì đã nghi ngờ quay đầu nhìn lại.
Có thể khẳng định chắc chắn là khí tức của Tô An Lâm đã biến mất hẳn.
Vẻ mặt ông ta khẽ biến sắc, thầm hô lên:
“Không hay rồi, tên tiểu tử này đã ẩn giấu khí tức!"
Ông ta vừa ngạc nhiên vừa tức giận, không biết tại sao Tô An Lâm làm được như vậy, nhưng có thể chắc chắn rằng Tô An Lâm đã chạy đi.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Ảnh trưởng lão cũng tái nhợt.
Ẩn giấu khí tức vẫn luôn là chiêu thức mà ông ta lấy làm kiêu ngạo, nhưng chiêu này lúc này đây lại chịu thiệt ở chỗ Tô An Lâm, nếu như chuyện này truyền ra ngoài nhất định sẽ bị người ta cười chê.
Ông ta nhanh chóng quay lại chỗ ban đầu, quả nhiên đã không còn thấy Tô An Lâm đâu nữa.
Trên một thân cây ở nơi đó lưu lại một hàng chữ:
“Đừng tìm, hai ngày nữa trở lại"
“Tô An Lâm!"
Ảnh trưởng lão bỗng nhiên bật cười lớn:
“Có thể khiến ta chịu thiệt thế này, xem ra ngươi không đơn giản!"
Tô An Lâm tiến sâu vào trong rừng cây không biết đã qua bao lâu, thì lại bất ngờ thấy bốn bóng người.
“Này, có người, sao lại chỉ có một người"
Một nam tử trung niên mặc hắc sam chú ý đến Tô An Lâm, hắn ta lên tiếng nói.
“Thoạt nhìn trông hắn rất trẻ tuổi, quá yếu, nếu để hắn gia nhập đoán chừng sẽ gây trở ngại cho chúng ta.
...
“Có thể đi một mình xâm nhập vào nơi đây, thực lực chắc hẳn không thấp đâu.
Nam tử mặc hắc sam cất lời:
“Đến nói chuyện với hắn thử xem sao, nếu không ổn thì thôi vậy"
“Hoàng đại ca nói rất có lý, chúng ta qua đó xem sao"
Nói xong, bốn người đi về phía Tô An Lâm.
Một nữ tử duy nhất trong số bốn người họ sau khi thấy khuôn mặt Tô An Lâm tuấn tú bất phàm, bất giác gương mặt đỏ ửng lên.
Nàng ta đã sống hơn ba mươi năm, đây vẫn là lần đầu tiên nàng ta thấy được một mỹ nam tử khôi ngô tuấn tú như vậy, một người vẫn luôn cho rằng trên đời này không có nam nhân tốt như nàng ta lúc này đây cũng cảm thấy hóa ra thiên hạ này vẫn còn có một người đáng để tin vào. Nam tử tuấn tú trước mắt này không phải chính là nam nhân tuyệt vời đó hay sao?
Thực chất thì kể từ lúc tu luyện linh khí tiến vào Khí cảm cảnh, khí chất trên người Tô An Lâm thực sự đã có một sự thay đổi rất lớn.
Trước đây dáng dấp hắn cũng không tệ, sau khi tiến vào Khí cảm cảnh cũng coi như là một tiểu bán tiên, khí chất càng bất phàm hơn nữa.
Ngay cả những vết chai sạn trên tay cũng đều bóc ra sạch sẽ, những chỗ sần sùi trên da mặt cũng bong ra toàn bộ.
Hiện tại trông hắn tươi mới khác lạ, làn da mịn màng nhẵn nhụi có tính đàn hồi, da dẻ hồng hào như trứng gà chín vậy.
“Huynh đài, đi một mình ở đây sao?"
Nam tử trung niên mặc trường sam dẫn đầu bốn người đi đến trước mặt Tô An Lâm, ôm quyền cất lời thăm hỏi. Tô An Lâm liếc nhìn về đám người này, tầm mắt dừng lại một chốc lát trên người nữ tử duy nhất ở nơi này. Nữ tử này có vóc dáng cao gầy, tuy rằng không đến mức xinh đẹp tuyệt trần như Âu Dương Phỉ, nhưng ngũ quan đoan trang thanh tú, khuôn mặt mịn màng trắng sáng, cũng được xem như là mỹ nhân xinh đẹp. Nhưng liếc nhìn nàng ta thêm vài lần cũng không phải vì mê mẩn sắc đẹp, suy cho cùng ở bên trong Thanh Điền Phái có thể thấy được rất nhiều mỹ nữ, cho nên trong vô thức đã miễn dịch với mỹ nhân thế này.
Sở dĩ hắn cứ mãi liếc nhìn nữ tử này đơn giản chính là vì hắn phát hiện ra nữ tử này có hơi quen mặt, giống như trước đây có từng gặp qua.
Chỉ là nhất thời hắn không nhớ lại được.
‘Chắc là trước đây lúc còn ở khu ổ chuột từng gặp ở nơi nào đó rồi.
Tô An Lâm thầm suy đoán trong lòng chữ cũng không nghĩ nhiều.
“Chỉ có một mình ta, không biết các vị ở trong đây làm cái gì?” Đối phương khách khí nên Tô An Lâm cũng bày ra vẻ mặt tươi cười nghênh đón.
Thấy cách ăn mặc của mấy người họ cũng không giống như thợ săn, chắc hẳn là đệ tử từ những gia tộc nào đó, không biết đến đây làm cái gì.
“Là thế này, bọn ta chuẩn bị đi sâu vào nơi này tìm kiếm một loại Hàn băng thảo, nhân tiện săn giết một vài yêu thú, nếu huynh đài có hứng thú thì có thể đi cùng"
1050 chữ