Chương 1108: Tiêu Hao Rất Nhiều
Nam tử mặc trường sam nói, nhưng hắn ta lo lắng Tô An Lâm nghi ngờ, vội giải thích thêm:
“Là thế này, Hàn băng thảo đó sinh trưởng ở một nơi lạnh lẽo, nơi đó có Tuyết quỷ thường lui tới, bọn ta vừa đến đây đã tiêu hao rất nhiều, cho nên muốn tìm một người tương trợ thì sẽ tốt hơn, nếu huynh đài thấy bất tiện, thực ra cũng không sao đâu?
Nơi lạnh lẽo đó nằm ở phía bắc nơi đây, ở đó có một loại sinh vật được gọi là Tuyết quỷ.
Gọi là quỷ, nhưng thực ra cũng không phải là quỷ, mà là một loại yêu quái sinh trưởng trong tuyết địa.
Loại yêu quái này không có bất kỳ giá trị gì, cho nên không có ai bắt giết chúng, dần dà tạo nên một số lượng lớn như thế.
Hơn nữa, loại yêu quái này khi ở trong tuyết địa thì thực lực rất mạnh, rất khó để giết chết.
Những người này vốn dĩ là định chỉ bốn người đi qua đó, nhưng vừa nãy họ đã gặp phải một con mãng xà, ba người trong đội ngũ đã tiêu hao rất nhiều.
Vì để bảo đảm hành động tiếp theo đó được thuận lợi, họ mới muốn mời Tô An Lâm.
Đương nhiên điều quan trọng nhất là họ thấy Tô An Lâm không giống như người xấu.
“Tuyết quỷ sao? Nơi đó số lượng nhiều hay ít?"
Tô An Lâm lên tiếng hỏi.
“Thật không dám giấu diếm, số lượng rất nhiều Nam tử mặc hắc sam không hề giấu diếm, hắn ta cho rằng Tô An Lâm hỏi như vậy, nếu biết được bên đó số lượng Tuyết quỷ có rất nhiều, có khả năng hắn sẽ từ chối.
Nhưng không ngờ, vừa nghe nói bên đó có rất nhiều Tuyết quỷ, hai mắt Tô An Lâm sáng ngời, gật đầu đồng ý gần như không có một chút do dự:
“Được, ta đi đến đó xem thử"
Những người này, thanh máu của họ chỉ khoảng chừng 1200.
Thực lực như thế đã có thể đến đó, xem ra bên đó cũng sẽ không có nhiều nguy hiểm.
Thấy Tô An Lâm đồng ý, nam tử mặc hắc sam nở nụ cười tươi, nói:
“Ta tên là Hoàng Phi Hổ, xin hỏi quý danh của huynh đài?"
“An Lâm"
Tô An Lâm thuận miệng nói ra một câu.
“Tốt quá rồi, có An Lâm huynh đài gia nhập, năm người chúng ta chỉ cần không gặp Tuyết quỷ vương thì về cơ bản sẽ không có chuyện gì Nữ tử thấy Tô An Lâm đồng ý đi cùng, vẻ mặt hào hứng hẳn lên, hỏi tới cùng:
“Mạo muội hỏi một câu, không biết An Lâm huynh đệ đã đến tu vi gì?"
"Ta hå..."
Tô An Lâm vốn định nói ra sự thật, nhưng lời vừa đến bên miệng, Hoàng Phi Hổ đã vội chen ngang:
“Khụ khụ, Triệu Tương Y, ngươi hỏi người ta như vậy cũng không được lễ độ đâu, huynh đài, chuyện tu vi không cần nói cũng được.
Triệu Tương Y thè lưỡi tinh nghịch nói:
“Thật ngại quá, vừa nãy là do ta quá phấn khích.
“Không sao?"
Tô An Lâm mỉm cười, không để tâm đến, hắn chỉ cảm thấy có thể hợp tác cùng đội ngũ thế này sẽ không có quá nhiều áp lực.
Suy cho cùng hắn cũng không muốn lúc nào cũng phải đề phòng đồng đội của mình.
Sau đó, lần lượt từng người tự giới thiệu về mình.
Nam tử mặc hắc sam dẫn đội tên là Hoàng Phi Hổ, nữ tử là Triệu Tương Y, hai nam tử còn lại tuổi tác cũng không lớn, ước chừng khoảng tầm 30 40 tuổi.
Nam tử cao tên là Hạng Văn Kiệt, người này không thích nói chuyện cho lắm.
Nam tử thấp còn lại dáng dấp khá vạm vỡ, cặp mắt luôn híp lại trông dáng vẻ rất vui mừng, hắn ta tên là Ô Xung.
Giới thiệu xong xuôi, Ô Xung mỉm cười thật thà, nói:
“An Lâm huynh có thể một mình tiến vào nơi này xem ra tu vi không tầm thường, tiếp theo đây làm phiền An Lâm huynh chiếu cố nhiều hơn “Khách sáo rồi, thực ra ta cũng là lần đầu tiên đến đây, nghe nói vùng ngoại vi nơi này không nguy hiểm lắm.
Nghe vậy, sắc mặt của mấy người họ cũng sượng trận.
Nghe ra ý tứ của lời này chính là, người thanh niên này không phải tài cao dũng cảm mới đến đây, mà là vì cảm thấy nơi này không nguy hiểm?
Hạng Văn Kiệt bất giác nhìn về phía Tô An Lâm, một người vẫn luôn im lặng nãy giờ là hắn ta cũng không nhịn được mà cất lời: “Ngoại vi ở nơi đây thực sự không nguy hiểm, nhưng đi sâu vào bên trong, mức độ nguy hiểm rất cao, Tuyết quỷ chỉ có thể coi như là yêu thú đơn giản, bên trong đó còn có những yêu thú có thể sánh được với Khí cảm cảnh!"
"Ồ!"
Tô An Lâm gật đầu, mọi người có lòng tốt giải thích cho hắn, hắn cũng không nói nhiều làm gì.
"Ách, An Lâm huynh, ngươi lần đầu tới đây nên có lẽ chưa hiểu rõ về nơi này, nếu bây giờ rời đi vẫn còn kịp đó, đợi đến khi tiến vào rồi, bọn ta có thể sẽ không tiện đưa ngươi ra ngoài đâu"
Hoàng Phi Hổ cảm thấy, những lời khó nghe thì phải nói từ đầu thì sẽ tốt hơn.
Tô An Lâm liền hiểu ra được, những người này là đang lo lắng hắn không được việc, cho nên mới cố ý nhắc nhở hắn đây mà.
Nhìn ánh mắt của họ rất chân thành, bất giác khiến lòng hắn sinh ra chút hảo cảm với họ.
Suy cho cùng, những năm gần đây những người chân thành giống như họ đã không còn nhiều nữa.
“Đa tạ các vị nhắc nhở, vậy bây giờ chúng ta đi đến đó thôi"
“Được."
Tổng cộng năm người lao nhanh về hướng phía bắc.
1041 chữ