Chương 1109: Nguyên Nhân
Càng đến gần đó, nhiệt độ lại càng thấp đi.
Trên đường, Tô An Lâm dần dần biết rõ nơi có Tuyết quỷ kia.
Nơi đó được gọi là Tuyết Lĩnh, bốn mùa đều bị lớp tuyết dày đặc kia bao phủ.
“An Lâm huynh, nhìn từ bên ngoài của Tuyết Lĩnh thì không thấy nhiều nguy hiểm, nhưng chỉ cần giẫm lên tuyết địa thì nhất định phải cẩn thận, bởi vì những Tuyết quỷ đó rất có khả năng sẽ lặng lẽ tiếp cận ngươi. Lần đầu ngươi đến đây, nhất định phải thận trọng"
Hoàng Phi Hổ lo lắng Tô An Lâm có thực lực yếu, cố ý lên tiếng dặn dò hắn một câu.
Tô An Lâm khẽ gật đầu, dọc đường đến đây, hắn nhìn ra được Hoàng Phi Hổ là một người thẳng thắn, tính cách hào sảng, rất biết chăm sóc người khác.
Nơi này càng đi đến càng thấy u ám, nhiệt độ lạnh lẽo, người có thực lực yếu nhất là Triệu Tương Y lúc này đã cảm thấy lạnh rồi.
Bình thường mà nói, thân là võ giả Nội khí cảnh, không thể nào sợ lạnh thì mới phải. Nhưng cái lạnh của nơi này không phải là lạnh bình thường, mà là bởi vì địa mạch đặc thù dẫn phát ra rét lạnh.
Không ai biết nguyên nhân vì sao, chỉ biết lạnh lẽo ở nơi này không phải là hiện tượng tự nhiên.
Do đó, võ giả bình thường không thể chống đỡ được cơn lạnh này cũng là chuyện dễ hiểu. Tô An Lâm thì lại chẳng cảm giác được gì, hắn tu luyện Hàn minh công, có lạnh hơn cũng có thể chịu được.
“Này, là một con Hàn băng điểu!"
Hoàng Phi Hổ thấy bên trong tuyết địa trước mặt có một con chim có lông vũ màu trắng đang đậu trên một cây đại thụ, hắn ta bỗng nhiên lao tới, rút trường kiếm bên hông ra, kiếm như tia chớp, như thủy ngân rơi xuống đất, như gió như ảo, kiếm quang lập lòe.
"Phụt!"
Hàn băng điểu trốn thoát không kịp, trong nháy mắt nó đã rơi xuống trong nền tuyết.
“Tốc độ dùng kiếm của Hoàng đại ca lại nhanh hơn rất nhiều rồi à?Triệu Tương Y mỉm cười vui vẻ, nàng ta đi qua nhặt xác Hàn băng điểu lên.
“Con Hàn băng điều này chắc hẳn là vừa mới thành niên, nếu nó thành niên rồi, ta sẽ không thể nào dễ dàng giải quyết nó được như vậy.
Hoàng Phi Hổ không hề tỏ ra đắc ý, trong lòng hắn ta hiểu rõ thực lực của mình.
Tô An Lâm nghe hắn ta nói vậy cũng thầm gật đầu.
Người tên Hoàng Phi Hổ này chẳng những biết chăm sóc người khác, cách hành sự cũng khiêm tốn thận trọng, là một người đáng để kết giao.
Ánh mắt hắn ngay lập tức dừng lại trên người Hàn băng điểu, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Thanh máu của Hàn băng điểu này chỉ khoảng 80, bởi vì thanh máu chẳng có gì, nên hắn cũng không vội ra tay.
Hắn nghĩ mãi không hiểu, loại thú vô hại thế này, vì sao Hoàng Phi Hổ lại đột nhiên ra tay giết chết nó? Nếu nói hắn ta thích chém giết,vậy thì cũng không phải.
Bởi vì vừa nãy lúc vừa mới đến đây có gặp được mấy yêu thú điểu tộc bình thường nhưng cũng không thấy Hoàng Phi Hổ ra tay.
Tô An Lâm cũng không giấu đi thắc mắc mà hỏi ngay lập tức.
Hoàng Phi Hổ thu vũ khí lại, mỉm cười giải thích:
“Bởi vì Hàn băng điểu này có chút đặc thù, chúng nó là sinh vật chỉ sinh sống ở Tuyết Lĩnh này, sau khi bọn chúng thấy người tới đây, có đôi khi chúng sẽ phát ra tiếng kêu, Tuyết quỷ sẽ nương theo tiếng kêu đó mà đuổi tới, cho nên trong tình huống bình thường, nếu thấy loại chim này thì phải giết ngay để đề phòng trường hợp bị Tuyết quỷ nhắm tới.
“Thì ra là như vậy.
Tô An Lâm gật đầu.
Hạng Văn Kiệt thấy Tô An Lâm cái gì cũng không hiểu, hắn ta cau mày lại, nói:
“An Lâm huynh, ta thấy ngươi không biết gì cả, ta lo lắng... haiz, thật không dám giấu diếm, nếu ngươi thật sự thấy khó khăn, bây giờ có thể ra ngoài đi dạo đi"
Triệu Tương y vội vàng lên tiếng giải thích:
“An Lâm, Hạng Văn Kiệt không có ác ý gì đâu, hắn ta chỉ là lo lắng cho sự an nguy của ngươi.
Tô An Lâm cũng biết Hạng Văn Kiệt thực sự không có ác ý gì, hắn khẽ gật đầu nói:
“Ta vẫn có lòng tin vào bản thân mình"
Ô Xung lên tiếng giảng hòa, cười hề hề nói:
“Vậy chúng ta vào trước đi, An Lâm huynh, hay là lát nữa ngươi bộc lộ tài năng đi?"
Vừa nói xong, bên trong tuyết địa cách đó không xa xuất hiện một quái vật hình người có thân hình khổng lồ, toàn thân bị nền tuyết trắng bao phủ.
“Tuyết quỷ xuất hiện rồi!"
Triệu Tương Y vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
“Nhìn thể tích nó như thế, ít nhất cũng phải tầm cấp sáu.
Cấp bậc của yêu thú được phân chia đồng cấp với cấp bậc Nội khí cảnh, yêu thú cấp một tương ứng với Nội khí tầng một.
Mà yêu thú đạt đến cấp chín trở lên chính là Yêu thú vương, là sự tồn tại có thể sánh được với cường giả Khí cảm cảnh.
Vừa nãy lúc ở trên đường, những người này và Tô An Lâm có từng nhắc đến những chuyện này, cho nên hắn cũng biết rõ.
Hắn cũng chẳng để tâm quá nhiều, bởi vì thanh máu trên đỉnh đầu Tuyết quỷ chỉ có 1400 mà thôi.
Thanh máu của yêu thú thường sẽ cao hơn của con người.
Cho nên Tuyết quỷ với thanh máu cỡ này cũng không được xem là rất lợi hại.
959 chữ