Chương 1110: Sững sờ
“An Lâm huynh, ngươi chắc chắn ngươi có thể đối phó với nó sao?"
Hạng Văn Kiệt khẽ cau mày lại, rõ ràng là có chút khó tin.
“Ta thử xem sao Tô An Lâm bước nhanh về phía trước.
“Haiz, được thôi, nhưng nếu không ổn thì ta sẽ tới cứu ngươi.
Tuy rằng Hạng Văn Kiệt nói chuyện không dễ nghe cho lắm, nhưng hắn ta cũng lo nghĩ cho Tô An Lâm.
Hắn ta khom lưng xuống, rõ ràng là đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng, nếu Tô An Lâm không ổn thì hắn ta sẽ lao ra cứu hắn đầu tiên.
Những người khác cũng làm bày ra đủ động tác, trong lòng ai cũng có suy nghĩ nếu bên đó Tô An Lâm không đủ sức thì họ sẽ kịp thời ra tay.
Thế nhưng ngay sau đó, Tô An Lâm tăng tốc bước chân, đã lao vào trong vùng tuyết địa.
“Chậm lại chút!"
Hoàng Phi Hổ phản ứng rất nhanh, vội vàng hô to.
Nhưng không kịp nữa, Tô An Lâm vừa bước vào trong tuyết địa, Tuyết quỷ ở phía trước đã phát hiện có con người đi vào, nó nhấc cái chân thô dày và bàn tay to lớn của nó lên, ngay sau đó một khối tuyết to đánh tới. Trái tim ai nấy đều sắp dâng lên tới cổ họng, dẫu sao thì tốc độ của con Tuyết quỷ này rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.
Thậm chí Triệu Tương Y dường như còn thấy được viễn cảnh Tô An Lâm sẽ bị đập thành một đống thịt vụn, nàng ta sợ hãi đến mức vội vàng nhắm chặt hai mắt lại.
"Am am!"
Sức mạnh nổ tung thổi quét tới, cả khối tuyết to đó bị một quyền của Tô An Lâm đánh nổ tung.
Triệu Tương Y chỉ cảm thấy không khí chấn động một hồi, đợi đến lúc nàng ta mở mắt ra thì đã thấy Tuyết quỷ bị một quyền của Tô An Lâm đánh bay, ngã xuống chỗ cách đó mấy thước.
“Chỉ một quyền?"
Nàng ta sững sờ, không thể tin vào cảnh tượng mình vừa mới thấy.
Nàng ta thử tượng tượng, nếu là mình đối mặt với con Tuyết quỷ này, ít nhất cũng phải chiến đấu mất một hồi. Không chỉ mỗi nàng ta đang trố mắt ngạc nhiên, những người khác cũng đang trừng to đôi mắt, khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt mình.
Hạng Văn Kiệt há hốc mồm, vừa nãy hắn ta vẫn luôn cảnh giác để có thể cứu người bất cứ lúc nào, cho nên hắn ta thấy rõ mồn một từ đầu đến cuối.
Một quyền, chỉ với một quyền.
Thậm chí nắm đấm của Tô An Lâm còn chưa chạm vào con Tuyết quỷ kia mà nó đã bị đánh bay ra ngoài.
Tô An Lâm hành động liên tục, hắn đi đến trước mặt Tuyết quỷ, xác nhận thanh máu của nó đã trở về không, hắn mới hài lòng gật đầu.
Điểm kinh nghiệm lại kiếm được một khoảng không ít, nếu số lượng Tuyết quỷ ở nơi này nhiều hơn thì hắn phát tài rồi.
“Tên An Lâm này quả nhiên không đơn giản.
Hoàng Phi Hổ hít sâu một hơi, nhếch mép nhìn Hạng Văn Kiệt:
“Uổng công ngươi còn tưởng rằng hắn không đủ sức, ta đã nói mà, chỉ một mình mà dám cả gan đi sâu vào nơi này, nếu không có bản lĩnh thì sao có thể chứ?"
Vẻ mặt Hạng Văn Kiệt cũng có chút lúng túng, hắn ta tỏ ra áy náy nói:
“Hoàng ca, ta cũng là lo lắng mà thôi.
“Con người ngươi đúng là quá tốt bụng"
Hoàng Phi Hổ mỉm cười lắc đầu.
“Haiz, quá mềm lòng, quá mềm lòng"
Hạng Văn Kiệt tự giễu.
“Đi thôi, chúng ta qua đó"
Ô Xung nhếch miệng cười, ngay lập tức đi qua tới, cười hề hề nói:
“An Lâm huynh, ngươi thật sự làm cho bọn ta kinh ngạc thật đó, sớm biết ngươi lợi hại như vậy, bọn ta đã không cần phải lo lắng cho ngươi rồi.
Tô An Lâm cũng mỉm cười đáp lại:
“Ta cũng không thể nói là ta rất lợi hại, siêu cấp lợi hại được mà? Như vậy thì dù có nói thật thì sợ rằng các ngươi cũng không tin đâu!"
Hoàng Phi Hổ gật đầu:
“An Lâm huynh nói thật là, suy cho cùng vẫn là do bọn ta nhìn nhầm ngươi rồi.
“Có được sự trợ giúp của An Lâm huynh, bọn ta sẽ thuận lợi hơn rồi. Triệu Tương Y chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn Tô An Lâm, trong lòng vô cùng hiếu kỳ về hắn.
Dáng dấp nổi bật thì cũng thôi đi, thực lực lại còn lợi hại đến như vậy, ta đã nói mà, hắn chính là một nam nhân tuyệt vời.
Một nhóm người tiếp tục đi về phía trước, dưới chân giẫm lên trên lớp tuyết đọng dày đặc, hiện ra những cái hố sâu.
Bỗng nhiên, Tô An Lâm dừng bước chân lại, trong tầm mắt của hắn, trước mắt hắn xuất hiện đến mấy cái thanh máu thật dài.
“An Lâm huynh, sao không đi nữa?"
Hạng Văn Kiệt chủ động lên tiếng hỏi.
Tô An Lâm liếc nhìn xung quanh hai bên trái phải, khắp nơi đều có thanh máu.
Trong lúc bất tri bất giác, họ vậy mà lại tiến vào một vòng vây.
“Chúng ta... bị bao vây rồi!"
“Ồ."
Một tiếng vang bí bách truyền khắp bốn phương tám hướng vọng lại, cả mặt đất dường như đang bắt đầu rung chuyển.
1018 chữ