Chương 1111: Giết Chết Hàn Băng Điểu
Ầm ầm...
Do rung động mà tuyết đọng trên cành cây nhanh chóng rơi xuống, trước sau trái phải, tứ chi của quỷ tuyết hình người đáp đất, bao vây về phía này.
“Sao lại thế được, rõ ràng đã giết chết Hàn Băng Điểu rồi mà, tại sao nơi này còn nhiều quỷ tuyết như thế chứ!"
Hoàng Phi Hổ nhìn cảnh tượng trước mắt, sắc mặt trở nên khó coi.
“Cứ tiếp tục thế này chúng ta sẽ chết mất, phải phá vòng vây thôi.
Ô Xung không thể bình tĩnh được nữa, nhấc một cây đại thiết chùy đằng sau lưng lên.
Trái ngược với sự căng thẳng của những người này, Tô An Lâm lại trở nên phấn khích.
Những con quỷ tuyết này thực lực đều không cao, hắn chém giết không hề khó khăn gì, áng chừng sau đợt này sẽ kiếm được kha khá điểm kinh nghiệm.
Tô An Lâm phát động thân pháp, nháy mắt xông về phía chính diện khiến Hoàng Phi Hổ thoáng sửng sốt:
“An Lâm huynh, chúng ta cùng nhau phá vòng vây chứ, ngươi làm gì."
“Ta đi giải quyết!"
Tô An Lâm không quay đầu, chỉ bỏ lại câu ấy rồi vọt lên.
Một con quỷ tuyết gầm nhẹ một tiếng, cơ thể mạnh mẽ nhào ra, cơ thể khổng lồ của nó giống như một quả cầu tuyết lớn, đập mạnh về phía Tô An Lâm.
Không khí cuồn cuộn lưu động, quyền phong của Tô An Lâm giống như tên lửa đạn pháo, liên tiếp phát ra âm thanh va đập với quả cầu tuyết.
“Ầm!"
Quỷ tuyết bị nổ bay.
"Khống Khí Tù Lung Thuật!"
Thấy lại có hai con quỷ tuyết khác xông tới, Tô An Lâm mỉm cười, không nhanh không chậm giơ tay lên.
“Rắc rắc!"
Hai con quỷ tuyết như bị nhốt lại, mặc cho chúng va đập thế nào cũng không thể trốn ra được.
Không những thế lồng giam còn càng lúc càng thu nhỏ, dường như hai con quỷ tuyết phải chịu áp lực rất lớn, “phụp” một tiếng bị ép vỡ.
Thấy cảnh ấy, cả bốn người kia đều tròn mắt sững sờ.
“Đây là cao thủ nội khí tầng tám hay là tầng chín?"
“Shh...ta nghĩ là tầng tám"
“Nhất định là tầng chín!"
Hoàng Phi Hổ lắc đầu:
“Đừng đoán nữa, chúng ta hội hợp với An Lâm huynh đệ đi. Hắn có thực lực như vậy, chúng ta sẽ bớt được rất nhiều áp lực.
“Có lý"
Bốn người chạy như điên về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm liếc nhìn họ, nhận thấy đằng sau họ có sáu con quỷ tuyết đang đuổi giết, lập tức lao tới nói:
“Các ngươi tránh ra phía sau ta.
Vừa rồi có một bóng trắng hóa thành một cơn lốc xoáy, tấn công về phía bên này, Hoàng Phi Hổ mở to mắt ra nhìn:
“Đây là...thú kỹ! Thú kỹ, nó biết cả thú kỹ kìa, con yêu thú này vừa vận dụng thú kỹ đấy"
Yêu thú vốn có một chút linh trí, mặc dù không phải con nào cũng có, nhưng với số lượng khổng lồ đương nhiên sẽ tạo ra một số yêu thú đặc biệt được trời cao ưu ái, biết sử dụng một số kỹ năng.
Mà yêu thú có thú kỹ, trời sinh mạnh hơn yêu thú bình thường rất nhiều. Nhìn cơn lốc trắng ập đến, ánh mắt của Hoàng Phi Hổ cứng đờ ở đó, trong lòng run lên.
“Xong rồi! Sao lại xui xẻo như vậy chứ, vừa mới vào đã gặp phải quỷ tuyết biết thú kỹ rồi ư?"
Hoàng Phi Hổ cắn răng cam chịu:
“An Lâm huynh, chúng ta trốn thôi"
"Tron?"
Tô An Lâm sắc mặt kỳ lạ, thanh máu của quỷ tuyết này ở mức 1600, mặc dù có chút thực lực, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.
Hắn không nói gì, cơ thể hóa thành một tia sáng, vọt về phía cơn lốc xoáy.
“An Lâm đừng đi, ngươi sẽ chết đó!"
Triệu Tương Y hét lên một tiếng, nhưng hiển nhiên là không kịp rồi, Tô An Lâm như tia chớp, nhanh đến cực hạn.
Trong phút chốc, Tô An Lâm đến trước lốc xoáy, lần này hắn đã sử dụng sức mạnh linh khí.
Bàn tay to vỗ mạnh trên bầu trời một cái, linh khí hóa thành bàn tay khổng lồ vô hình, hung hăng đè xuống.
"Bup bup!"
Cơn lốc xoáy tan biến ngay lập tức.
“Thành công tiêu diệt!"
“Chết đi!"
Nhìn dòng thông báo, Tô An Lâm không dừng lại mà tiếp tục đi giết những con quỷ tuyết khác, hiện trường đã biến thành vụ thảm sát một chiều.
Nửa canh giờ sau, Tô An Lâm nhìn quỷ tuyết chạy tán loạn, khẽ nhíu mày:
“Đám quỷ tuyết này còn biết chạy nữa, thông minh vậy sao"
Trước đó hắn đã nghe nói rằng yêu thú có chỉ số thông minh cao hơn so với hung thú phổ thông, bây giờ xem ra đúng là thế thật.
Còn biết chạy trốn nữa cơ đấy!
“Thế này...
Triệu Tương Y há miệng, trạng thái căng thẳng được buông lỏng, nhưng vẫn ngơ cả người.
Cả bốn họ đều không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm như đang nhìn một con quái vật.
“Biến thái hả!"
Ô Xung thốt ra một câu cảm thán.
Tô An Lâm:
"..."
Sao tên này lại chửi người ta như thế?
Lúc này Hoàng Phi Hổ đi tới nói:
“An Lâm huynh đệ, không phải Ô Xung nói ngươi biến thái đâu, đừng hiểu lầm nhé"
Trước đây họ cho rằng Tô An Lâm thực lực yếu nên rất xuề xòa, nhưng sau khi phát hiện ra chiến lực thực sự của Tô An Lâm, họ đã trở nên cẩn trọng hơn.
“An Lâm huynh đệ, rốt cuộc ngươi là ai vậy? Chẳng lẽ là đệ tử nội môn của Thanh Điền phái?"
Triệu Tương Y không nhịn được hỏi.
1024 chữ