Chương 1112: Góp Công Lớn Nhất

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1112: Góp Công Lớn Nhất

Nếu nói nơi nào nhiều cao thủ nhiều nhất ở đây thì phải kể đến bên trong Thanh Điền phái, mà đệ tử nội môn trong Thanh Điền phái lại được công nhận là nhóm có thiên phú tốt nhất.

Mỗi năm đều có rất nhiều thiên tài lặn lội từ xa tới với mục đích gia nhập vào Thanh Điền phái, những người có thể trở thành đệ tử nội môn của Thanh Điền phái, có ai mà không phải kẻ kinh tài tuyệt diễm đâu?

Vì vậy, tất cả họ đều nghĩ rằng Tô An Lâm có thể là đệ tử nội môn của Thanh Điền phái.

“Ta là đệ tử Thanh Điền phái, nhưng không phải là nội môn"

Tô An Lâm nói thật.

Triệu Tương Y thầm nghĩ quả nhiên:

“Vậy ngươi là đệ tử ngoại môn hả, nhưng mà với thực lực của ngươi, việc tiến vào nội môn chỉ là chuyện sớm muộn thôi"

Tô An Lâm cười thầm một tiếng, hiện tại ta là đệ tử thân truyền, nhưng hắn không nói ra.

Bởi vì vừa rồi hắn phát hiện, sau khi phát hiện ra thực lực của mình, những người này đều không còn thoải mái gần gũi nữa. Nếu nói mình là đệ tử thân truyền, vậy thì đừng nói đến tán gẫu, có khi bốn người này sẽ trực tiếp quỳ luôn mất.

Hắn không thích cái cảm giác ấy, vì vậy hắn lựa chọn không nói ra.

“Mà nhắc mới nói, chúng ta cũng định sẽ tham gia cuộc khảo hạch của Thanh Thiên phái thời gian tới. Nếu may mắn tiến vào được, đến lúc đó có thể làm sư huynh đệ với An Lâm huynh rồi ha Hoàng Phi Hổ cười nói, Triệu Tương Y cũng gật đầu:

“Đúng đó, nhưng mà khảo hạch của Thanh Điền phái khó lắm.

Nàng hơi rầu rĩ, rõ ràng là không có tự tin với thực lực của mình.

“Phải rồi, các ngươi tới tìm Hàn Băng Thảo làm gì vậy?"

Tô An Lâm chuyển đề tài hỏi.

“Là bởi vì đại ca của Triệu Tương Y, thật ra đại ca nàng là đệ tử ngoại môn của Thanh Điền phái, nhưng mà trong một lần ra ngoài gặp phải hỏa độc, cho nên cần Hàn Băng Thảo để trị liệu.

Ô Xung lên tiếng giải thích.

Nói đến đại ca của mình, sắc mặt Triệu Tương Y lạnh xuống.

“Đại ca ta là bị sư huynh hắn đả thương"

Tô An Lâm nhướng mày:

“Bị sư huynh đả thương? Theo ta được biết thì trong Thanh Điền phái nghiêm cấm tư đấu mà, nếu không sẽ bị trừng phạt, chuyện các ngươi nói là sao?"

“Quy củ là quy củ, nhưng có một số nhóm yếu thế vẫn bị bắt nạt, biết đi đâu mà tố cáo chứ?"

Hạng Văn Kiệt kiệm lời cũng bất đắc dĩ lên tiếng.

“Đúng vậy, như đại ca ta đây này, lần đó đi ra ngoài, rõ ràng hắn góp công lớn nhất, nhưng sư huynh hắn lại ỷ vào thân phận sư huynh, muốn chiếm công lao, bắt ca ca ta nhường lại. Đương nhiên ca ta không chịu, bởi vì luận thực lực ca ta cũng không hề thua kém hắn, vì chuyện này mà sau đó ca ta đã bị đánh lén..

“Ca ta cũng bảo muốn tìm trưởng lão nói chuyện, nhưng hắn lại không có bằng chứng, những đệ tử khác thì không chịu nói giúp...

Tô An Lâm gật đầu:

“Vậy Hàn Băng Thảo này có thể chữa khỏi thương thế của hắn sao?"

“Đúng vậy, ca ta nói đợi đến lúc vết thương lành lại, hắn sẽ tìm cơ hội khiêu chiến tên kia?

“Được, có cốt khí"

Tô An Lâm mỉm cười, những chuyện bất công như thế trên đời này có rất nhiều, hắn không định giúp, cũng không thể giúp đỡ nhiều người như vậy được.

Tuy nhiên, trong tình huống và khả năng của mình, hắn có thể giúp họ tìm một ít Hàn Băng Thảo.

“Vậy chúng ta tiếp tục tiến vào đi"

Tô An Lâm đi trước dẫn đầu.

Quỷ tuyết thực sự bị đánh sợ rồi, sau đó đi một lúc lâu cũng không thấy chúng lso mặt ra nữa.

Cuối cùng, Tô An Lâm cũng tìm thấy Hàn Băng Thảo trên một vách núi dựng đứng.

“Loại cỏ này thời gian bảo quản rất ngắn, sau khi rời khỏi tuyết lĩnh sẽ bị tan chảy trong vòng ba ngày, vì vậy ở bên ngoài không có bán"

Triệu Tương Y cẩn thận cầm lấy Hàn Băng Thảo, thở phào nhẹ nhõm:

“Rốt cục cũng tìm được, ca ta được cứu rồi.

“Chúc mừng các ngươi.

Tô An Lâm mỉm cười.

“Vậy chúng ta rời khởi đây thôi"

Hoàng Phi Hổ đã muốn rời đi từ lâu rồi, nhưng trong mắt Tô An Lâm lại lóe lên tia sáng, hắn lắc đầu:

“Ta không đi ra ngoài đâu, đang chuẩn bị rèn luyện một chút"

“Gì chứ."

Hoàng Phi Hổ há hốc miệng, giờ phút này mọi người đều hiểu tại sao Tô An Lâm lại xuất hiện ở nơi này rồi, hắn đến đây thuần túy chỉ để rèn luyện thôi.

“Chẳng trách thực lực của An Lâm huynh lại uy vũ như thế, bội phục.

Ô Xung ôm quyền, vẻ mặt hâm mộ.

“An Lâm huynh, vậy chúng ta đi đây. Nếu tiện thì ngươi có thể đến khách sạn Hoàng Môn ở phố Lục Hoa, trấn Bạch Điểu tìm ta chơi, khách sạn Hoàng Môn là nhà ta mở đó"

Hoàng Phi Hổ ôm quyền nói.

Tô An Lâm âm thầm ghi nhớ, gật đầu đáp:

“Ta biết rồi, rảnh rỗi sẽ ghé qua.

“Nhà ta thì ở ngay bên cạnh, mở một tiệm vải. Nếu ngươi muốn mua quần áo thì ghé xem nhé.

Triệu Tương Y có chút lưu luyến nhìn Tô An Lâm, hai bàn tay nhỏ bé túm chặt quần áo.

Nói tới quần áo, đúng là Tô An Lâm đang muốn mua một ít thật.

1007 chữ