Chương 1113: Kỹ Thuật Xay Đậu Hũ
Khi trở về từ vùng đất man hoang, quần áo của hắn đã dùng hết rồi, cho nên đó giờ hắn toàn mặc quần áo của tông môn, thường phục chỉ có duy nhất một bộ trên người.
Nghĩ đến điều này, Tô An Lâm gật đầu:
“Ta sẽ qua mua một ít quần áo"
“Vậy được, ta sẽ giảm giá cho ngươi, à không."
Triệu Tương Y vội vàng lắc đầu:
“Tặng cho ngươi.
Tô An Lâm bật cười.
“Nhà ta cũng ở cạnh đó, nhà ta bán thịt Ô Xung cười nói.
Hạng Văn Kiệt tằng hắng một tiếng:
“Nhà ta bán đậu phụ.
“Bán đậu phụ?"
Tô An Lâm sửng sốt:
“Không nhìn ra đó.
Hạng Văn Kiệt:
"..."
Hắn biết ngay người khác sẽ nói vậy mà.
“Kỹ thuật xay đậu hũ của Hạng Văn Kiệt lợi hại lắm đó.
Triệu Tương Y cười hì hì nói.
Mặt Hạng Văn Kiệt lập tức tái xanh:
“Triệu Tương Y!”Triệu Tương Y le lưỡi:
“An Lâm, vậy chúng ta đi đây.
“Tạm biệt, ta tiễn các ngươi ra ngoài.
Đến khu vực bên ngoài tuyết lĩnh, Tô An Lâm dõi mắt nhìn những người này rời đi.
“Đôi khi có vài người bạn chân thành cũng không tồi.
Tô An Lâm cảm khái, sau đó quay đầu lại, khởi động Khí Cảm thuật.
Trong biển tuyết mênh mông, hắn nhanh chóng cảm nhận được gì đó, cơ thể chạy như bay, không khí xung quanh gào thét, mơ hồ có tiếng sấm nổ vang.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã lao vào giữa một đám quỷ tuyết.
Dường như quỷ tuyết nhận ra Tô An Lâm, có một số con quay đầu bỏ chạy.
“Chạy à? Chạy đi đâu!"
Tô An Lâm lập tức giết qua.
Thoáng cái đã năm ngày trôi qua, lúc này quần áo trên người Tô An Lâm đã rách nát.
Hắn bị lạc rồi, đã đi ra khỏi phạm vi tuyết lĩnh, đến một khu vực cỏ xanh tươi tốt, mở điểm kinh nghiệm ra xem.
"Điểm kinh nghiệm: 130000/400000.
“Vất vả lâu như vậy mới kiếm được mười mấy vạn điểm kinh nghiệm Tô An Lâm xúc động, cấp bậc càng cao, điểm kinh nghiệm cần để nâng cấp cũng ngày càng tăng.
Hắn cần phải tìm được chỗ có nhiều yêu thú hơn, ở chỗ này quỷ tuyết bị giết nhiều nên hễ thấy hắn là chạy, phần lớn đã trốn hết rồi!
Vì vậy bắt đầu từ ngày hôm qua, hắn đã rời khỏi đó, đi lang thang ở xung quanh.
Không ngờ sau khi ra khỏi tuyết lĩnh còn ít gặp được yêu thú hơn, hắn lập tức mất hứng, lướt về phía lối ra.
Hai ngày sau, cuối cùng hắn cũng gặp người đầu tiên, hỏi đường xong mới biết hướng này dẫn tới trấn Bạch Điểu.
Mặc dù đi chệch khỏi lối vào, nhưng cũng không thành vấn đề, đợi khi nào trở về tông môn, cho một đệ tử đi gọi Ảnh trưởng lão tới là được.
Nghĩ đến đây, Tô An Lâm không khỏi nhớ tới dáng vẻ của ảnh trưởng lão.
Đến lúc đó biết hắn đã sớm trở về, chắc Ảnh trưởng lão phải tức đến lệch cả mũi ấy nhỉ?
Bước vào đường phố trong trấn Bạch Điểu, nhìn quần áo rách nát trên người mình, Tô An Lâm định đi mua quần áo mới.
“Triệu Tương Y nói là nhà nàng mở cửa hàng vải, đến nhà nàng trước xem sao.
Tô An Lâm vẫn rất có hảo cảm với mấy người Hoàng Phi Hổ và Triệu Tương Y.
“Khách sạn Hoàng Môn trên phố Lục Hoa Tô An Lâm nhanh chóng tìm được cửa nhà Hoàng Phi Hổ.
Khách sạn này trông khá ổn, không tính là sang trọng, thuộc loại khách sạn bình dân.
Trong tiệm người đến người đi, cũng rất náo nhiệt.
Hắn vừa đi vào đã thấy Hoàng Phi Hổ nhanh nhẹn chào khách ở cửa, ngay khi thấy Tô An Lâm, ánh mắt hắn sáng lên.
“Ê này, ăn xin ở đâu tới đây đấy"
Tiểu nhị của quán đi tới, thấy Tô An Lâm quần áo rách rưới bẩn thỉu nên tưởng là ăn xin, Hoàng Phi Hổ vội vàng đi tới:
“Nói lung tung gì đấy, đây là huynh đệ của ta.
“Ặc, thiếu gia, ngươi quen người này ạ, thực xin lỗi, thực xin lỗi"
Tiểu nhị vội vàng cúi đầu khom lưng.
“Ngươi đi làm việc đi"
Hoàng Phi Hổ gặp được Tô An Lâm thì rất hào hứng:
“An Lâm huynh, ngươi mới từ trong đó đi ra hả?"
“Ừ, cũng tại quần áo bẩn quá nên muốn đi ra mua vài bộ đây?
“Đi, ta dẫn ngươi đến nhà Triệu Tương Y, ở ngay hàng vải phía trước thôi.
Tới một tiệm vải, Tô An Lâm thấy Triệu Tương Y đang tập võ ở trong sân!
“An Lâm, ngươi tới rồi.
Triệu Tương Y thấy Tô An Lâm tới, khuôn mặt ửng đỏ.
“An Lâm huynh muốn mua quần áo đó!"
Hoàng Phi Hổ cười nói.
“Vậy để ta dẫn ngươi đi xem Triệu Tương Y vội vàng nói, nàng hiểu biết nhiều về trang phục, nhanh chóng chọn cho Tô An Lâm mấy bộ quần áo.
Tô An Lâm không mặc thử mà cứ thế thu vào trong nhẫn không gian luôn, cảnh này khiến Triệu Tương Y và Hoàng Phi Hổ kinh ngạc không thôi.
"Hả..."
Triệu Tương Y nghi hoặc hỏi:
“An Lâm đại ca, quần áo đi đâu cả rồi..
“Thì thu vào nhẫn không gian rồi, làm sao vậy?"
Tô An Lâm lấy làm lạ, bỗng nhiên phản ứng lại, với hắn pháp khí hệ không gian không là gì, nhưng đối với người ta mà nói thì đó chính là vật quý đấy.
Quả nhiên, Hoàng Phi Hổ khiếp sợ hỏi:
“Nhẫn không gian, ngươi có nhẫn không gian ư!"
“Ừm...đúng vậy."
Tô An Lâm sắc mặt kỳ quái.
1104 chữ