Chương 1114: Bông Hoa
“An Lâm đại ca, ngươi có thân phận gì vậy, nhẫn không gian quý như vậy mà ngươi cũng có nữa?"
Triệu Tương Y không nhịn được hỏi.
“À ta... nhặt được ấy mà.
Tô An Lâm gãi đầu cười trừ khiến Hoàng Phi Hổ trợn trắng cả mắt:
“An Lâm huynh, ngươi đừng đùa nữa.
“Khụ khụ, à mà thương thế của anh trai ngươi thế nào rồi?"
Tô An Lâm chuyển chủ đề, nhìn về phía Triệu Tương Y.
Nói đến chuyện của ca ca mình, Triệu Tương Y khẽ nhíu mày:
“Hắn không ổn lắm...
“Đã lấy được Hàn Băng Thảo rồi cơ mà, đáng lẽ hỏa độc dùng Hàn Băng Thảo đắp lên là khỏi rồi chứ?
“Không đơn giản như vậy, ngoài hỏa độc ra chúng ta còn phát hiện ra có độc tố nữa.
"Hừm?"
Tô An Lâm nhướng mày, đang định đi vào bỗng bước chân khựng lại.
Trong sân nhà có một vườn hoa, trong vườn muôn hoa đua nở, đủ mọi màu sắc.
Rõ ràng chỉ là một khu vườn làm cảnh, không có gì lạ cả, nhưng bên trong đó lại có một bụi hoa màu tím khiến Tô An Lâm cảm thấy khác biệt, trên đầu của bông hoa này có một thanh máu.
“Hoa loa kèn tím"
“Thanh máu: 500/500.
Tô An Lâm lập tức vui mừng, rõ ràng bông hoa này hẳn là một loại tương tự như hoa yêu.
Bởi vì ẩn trong đống hoa này nên không ai chú ý, nhưng khi nhìn kỹ hơn sẽ phát hiện thấy bông hoa yêu này có điểm khác với những bông hoa ở xung quanh.
Khi Tô An Lâm tiếp cận, một lời nhắc xuất hiện trước mặt hắn.
“Hoa yêu, có thể nâng cao căn cốt mức độ lớn.
“Không hổ là vật thành tinh, hẳn là đã biến thành thứ tương tự như dược liệu rồi.
Tô An Lâm cảm thán một phen, quay đầu nói:
“Đi thôi, vào thăm anh trai ngươi đã. Có lẽ ta có thể giúp một tay"
Sau khi giúp đỡ thì có thể cân nhắc đến việc lấy bông hoa yêu kia, tất nhiên hắn cũng có thể trực tiếp cướp nó.
“Khụ khụ.
Vừa vào nhà đã nghe trong căn phòng sáng sủa truyền ra tiếng ho dữ dội.
Tô An Lâm nhìn về phía giường bệnh, một người đàn ông gầy gò sắc mặt trắng bệch đang khạc ra máu.
Bên cạnh là một nha hoàn mặc áo xanh, tay bưng một chậu sắt chứa máu tươi hứng dưới miệng người đàn ông.
“Tiểu thư, ngươi đến rồi, công tử lại hộc máu nữa"
Nha hoàn lo đến mức sắp khóc.
"Ca!"
Triệu Tương Y vội vàng đi tới, không biết làm sao:
“Gọi lang trung, đúng rồi, gọi lang trung đi."
Tô An Lâm không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên giường bệnh.
Thanh máu trên đỉnh đầu của người đàn ông thực sự không ổn lắm.
“Thanh máu: 390/1100. Thanh máu hơn một nghìn mà giảm còn có 390, không những thế nó còn đang chập chờn có xu hướng giảm tiếp.
“Hắn bị trúng độc"
Tô An Lâm lên tiếng.
“Tiểu muội, đây là...
Người đàn ông trên giường bệnh nhìn Tô An Lâm với vẻ mặt khó hiểu.
Mặc dù trông tình trạng của hắn không tốt, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, không biết em gái dẫn một người lạ đến để làm gì?
Tô An Lâm chạm vào nhẫn không gian, một viên đan dược xuất hiện, hắn đưa qua.
“Đây là giải độc đan, hẳn là hữu dụng"
Tô An Lâm bình tĩnh cất tiếng. Trong nhẫn không gian tông chủ cho hắn có rất nhiều loại đan dược, giải độc đan lại càng không thiếu, bởi vì lo lắng lỡ như hắn trúng độc ở bên ngoài, nên để đó dự phòng.
Không ngờ bản thân hắn không dùng tới mà lại dùng cho người khác.
Người đàn ông lắc đầu cười khổ:
“Ý tốt của huynh đài ta xin nhận, có điều độc tố mà ta trúng không phải là loại độc bình thường, trừ phi là giải độc đan do Đan Dương Tử tiền bối của Thanh Điền phái luyện chế, nếu không căn bản không cách nào hóa giải Tô An Lâm nghi hoặc, giải độc đan này không phải là của Đan Dương Tử sao.
“Độc ngươi trúng rất mạnh?"
Tô An Lâm nói.
"Ài, nó là hắc sa độc, nếu là hắc sa độc bình thường thì cũng không có gì, nhưng loại này... ài, nó trung hòa với hỏa độc, vì vậy rất khó giải, e là ta phải chết thôi"
Người đàn ông trên giường bệnh lộ vẻ chua xót:
“Tiếc thay ta liều mạng tu luyện, vất vả lắm mới vào được Thanh Điền phái, không ngờ lại rơi vào kết cục bị đồng môn ám hại, ta thật sự rất hận!"
“Ca, ngươi sẽ không sao đâu, sẽ không sao đâu, ngươi đã nói, sau này sẽ dẫn ta theo cùng mà, hu hu.
Triệu Tương Y bật khóc.
Tô An Lâm nhìn đôi huynh muội này, trong lòng thở dài, bởi vì hắn nhớ tới em gái của mình, Tô Ngọc Ngọc.
“Chờ nơi này ổn định rồi ta sẽ trở về một chuyến, bất kể thế nào cũng phải cầm theo ít linh đan diệu dược qua để nàng và đại ca gia tăng một ít thọ nguyên...
Nghĩ đến đây, Tô An Lâm vẫn không sao vui nổi, bởi vì dù có gia tăng thọ nguyên thì cũng chỉ đơn giản là kéo dài cho họ từ mấy chục tuổi lên hơn trăm tuổi mà thôi.
Sống lâu thêm mấy thập niên, tuổi tác lớn hơn, chuyện gì cũng trở nên bất tiện, thực ra có khi cũng là một loại giày vò.
Tô An Lâm bỗng nhiên buồn bã, có đôi khi ngẫm lại, mặc dù mình sống lâu, nhưng những người xung quanh lại lần lượt rời đi.
“Ài."
Hắn lắc đầu, gạt bỏ những suy tư, tiến lên phía trước đưa đan dược qua:
“Dù nó có hữu ích hay không, ta nghĩ ngươi cũng có thể thử một chút.
“Huynh đài, lòng tốt của huynh ta xin nhận, chỉ là nhà ta đã mua ba viên giải độc đan như vậy ở bên ngoài về rồi, nhưng căn bản vô dụng"
Người đàn ông nói rồi lại muốn ho dữ dội, chỉ là có khách ở đây nên hắn ngại.
1061 chữ