Chương 1115: Hồng Hào

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1115: Hồng Hào

Tô An Lâm khẽ nhíu mày:

“Ngươi không thử làm sao biết không được? Ta cũng đâu có bắt ngươi trả tiền"

“À thì."

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tô An Lâm, người đàn ông nghi hoặc nhìn về phía Triệu Tương Y.

“Ca, vị này là đệ tử Thanh Điền phái, nói ra còn là sư huynh của ngươi đó, là đệ tử nội môn...

Triệu Tương Y bỗng nhiên phản ứng lại, từ khi Tô An Lâm vào phòng, nàng vẫn chưa giới thiệu gì, bèn vội vàng giới thiệu sơ qua.

“Cái gì, là sư huynh của nội môn ư Người đàn ông run rẩy dữ dội, ngạc nhiên suýt nữa định trèo xuống giường.

Tô An Lâm câm nín, sau khi đi dạo bên ngoài một vòng hắn mới biết được, hóa ra đệ tử nội môn của Thanh Điền phái lại có địa vị lớn như vậy, chỉ cần xuất hiện sẽ làm mọi người sợ hãi như thế này.

Đây còn là đệ tử nội môn thôi đấy, chứ nếu như để họ biết hắn là đệ tử thân truyền thì chẳng phải họ sẽ sốc muốn ngất luôn sao?

“Đừng khách sáo"

Tô An Lâm xua tay:

“Uống đi, ta cảm thấy chắc là có ích với ngươi đấy"

Lúc này người đàn ông trên giường bệnh mới lộ vẻ xúc động, người này là đệ tử nội môn, biết đâu thật sự có cách trị được độc tố trong thân thể hắn thì sao?

Mặc dù hắn cảm thấy điều này rất khó, dù sao đệ tử nội môn ở bên ngoài được cho là nhân vật rất lợi hại, nhưng ở trong tông thì cũng phải tùy người.

Đệ tử nội môn có uy thế nhất là những người nằm trong tốp năm mươi, nhưng dù là họ cũng chưa chắc đã có giải độc đan của Đan Dương Tử.

Thấy Tô An Lâm cũng là có ý tốt, hơn nữa còn có vẻ rất tự tin, nên người đàn ông trên giường bệnh quyết định thử xem sao.

“Sư huynh, nếu thật sự có thể cứu mạng, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi.."

“Khụ khụ, không cần nói mấy thứ này"

Tô An Lâm lắc đầu, hắn còn đang suy tính muốn lấy đóa hoa yêu ở cửa kìa.

"Ực!"

Người đàn ông không chút do dự nuốt viên đan dược xuống.

Mọi người xung quanh căng thẳng nhìn cảnh này, một lát sau, thần sắc vốn tái nhợt của người đàn ông trên giường bệnh đột nhiên trở nên hồng hào.

Trong mắt Tô An Lâm, thanh máu của hắn cũng đang tăng lên từng giọt một.

"Ta... ta..."

Người đàn ông ôm ngực, ánh mắt sững sờ, hắn cảm thấy trong ngực mình như có một ngọn lửa đang cháy, hơi thở dần trở nên thông thuận nhẹ nhàng hơn.

Nhưng người ngoài nhìn vào lại thấy hắn như đã xảy ra chuyện, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

“Đại ca, ngươi làm sao vậy?"

Triệu Tương Y lo lắng hỏi, Hoàng Phi Hổ càng sốt ruột hơn:

“An Lâm huynh, có chuyện gì vậy?"

“Ta không sao.

Không đợi Tô An Lâm trả lời, người đàn ông trên giường bệnh đã hít sâu một hơi, giọng nói của hắn không còn khàn khàn như trước nữa, trạng thái tổng thể cũng tốt hơn rất nhiều.

“Ta thoải mái hơn nhiều rồi, không lạnh nữa, thấy ấm áp rồi. Ta có thể cảm nhận được cái lạnh đang biến mất, giải dược này thực sự hiệu nghiệm.

Tới giờ phút này, người đàn ông không thể không tò mò:

“Sư huynh, sao ngươi có được đan dược tốt như vậy?"

Hiện tại hắn rất tò mò, chẳng lẽ Tô An Lâm là đệ tử nội môn thuộc tốp năm mươi hay sao?

Nhưng nếu điều đó là sự thật thì hắn đã ở Thanh Điền phái nhiều năm như vậy, tại sao lại chưa nghe nói tới nhân vật này bao giờ?

Và tại sao đối phương lại giúp hắn?

Có phải là...

Ánh mắt khẽ dời đi, hắn theo bản năng nhìn về phía muội muội bên cạnh Tô An Lâm, chẳng lẽ là...

Cũng phải, em gái hắn dáng dấp như hoa như ngọc, mặc dù khoảng ba mươi tuổi, nhưng phải biết rằng với võ giả như họ, ba mươi tuổi không phải là già, nếu có cảm tình với em gái hắn thì cũng là điều dễ hiểu.

Nếu như vị sư huynh này thật lòng thì hắn cũng có thể tác hợp cho hai người!

Khi thanh máu của hắn tăng lên 200 điểm, trạng thái đã tốt hơn nhiều.

“Phù phù... Không sao nữa rồi, cảm tạ sư huynh, đại ân đại đức, ta không bao giờ quên!"

Hắn vui mừng đến mức lắp ba lắp bắp.

“Ha ha, không sao là tốt rồi, vậy ngươi nghỉ ngơi đi cho khỏe.

Tô An Lâm đi ra ngoài, một lần nữa đến chỗ khu vườn.

Nhìn lướt qua vườn hoa một vòng, hắn nhướng mày mỉm cười.

Có lẽ bông hoa yêu vừa nãy cho rằng hắn đã phát hiện ra nó, nên đã trốn vào một bụi cỏ bên cạnh, vùi nụ hoa của mình xuống thật sâu.

Tưởng rằng ta không thấy à?

Tô An Lâm cười thầm, hoa yêu này dược tính không tệ, nhưng đây không phải là điều khiến hắn hứng thú nhất.

Điều thực sự thu hút sự quan tâm của hắn là linh trí của bông hoa yêu này.

Một đóa hoa yêu có thể tự mình trốn đi, lại còn ẩn nấp ở đây lâu như vậy, rõ ràng là không giống với loại yêu bình thường khác.

"Bụp!"

Đúng lúc này, Triệu Tương Y đi ra khỏi phòng, bất chợt quỳ gối trước mặt Tô An Lâm.

“Ấy... Triệu tiểu thư, ngươi đừng khách khí như vậy"

Tô An Lâm vội vàng đi tới đỡ nàng, Triệu Tương Y ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng:

“Ca ta vừa nói, giải độc đan của ngươi giá trị không nhỏ, bên ngoài không có ai bán. Ca ta nói, bất kể là bao nhiêu tiền, ngươi cứ nói ra, dù phải bán nhà chúng ta cũng sẽ đền lại cho ngươi.

1041 chữ