Chương 1123: Ta Có Thời Gian
Tô An Lâm liền nói:
“Ngươi đi vài bước xem, ta cho ngươi đồ tốt.
Nói xong, hắn lấy ra một lọ đan dược:
“Trong đây là linh dịch! Đây chính là linh dịch do Đan Dương Tử trưởng lão luyện chế, linh khí dồi dào, vốn dĩ là cho ta dùng, nếu ngươi nghe lời thì ngươi sẽ được hời"
Nụ hoa của Tiểu Tử khẽ hé mở ra, một mùi hương rất thơm bay đến, dường như đang cảm giác được mùi hương thơm này, thoáng chốc hoa yêu đã nhảy ra khỏi chậu hoa.
Giờ khắc này, Tô An Lâm mới thấy rõ ràng đây rốt cuộc là thứ gì.
Chỉ thấy nó có hai nhánh rễ rất to khỏe, giống như hai chân của con người vậy, giẫm trên mặt đất.
Mà ở xung quanh còn có những nhánh rễ nhỏ mảnh khảnh.
Những nhánh rễ này vô cùng mềm dẻo, giống như từng sợi lông măng vậy, khi có gió thổi qua làm lay động, những sợi lông măng này cũng bay theo gió.
“Cho ta, cho ta, ta muốn nó, ta muốn nó"
Hoa yêu hân hoan điên cuồng gọi hắn.
Tô An Lâm không nói gì, không ngờ thứ này lại có sức hấp dẫn với hoa yêu lớn như vậy.
“Vậy ngươi nhảy lên đi.
Tô An Lâm lên tiếng.
Ngay sau đó, hai nhánh rễ to khỏe của hoa yêu dùng sức bật lên, trong nháy mắt đã nhảy lên đến bên trên cánh tay phải của Tô An Lâm.
Cũng không đợi Tô An Lâm cho phép, một sợi rễ nhỏ trong số sợi rễ của nó thoáng chốc đã cắm vào trong lọ.
“Wow, thật sự là linh dịch, cảm ơn, cảm ơn..."
“Ừm, về sau ngươi gọi ta là gì?"
Tô An Lâm hỏi.
“Tô đại ca"
“Xem ngươi nói kìa, chắc hẳn ngươi lớn hơn ta rất nhiều nhỉ?"
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái.
Được một con yêu lớn hơn hắn rất nhiều gọi hắn là đại ca, bất chợt hắn cảm giác được có ý tổn thọ ở trong đó.
“Ta cũng không lớn bao nhiêu cả, ta cũng mới sống được hơn hai trăm năm mà thôi.
Tô An Lâm: “..."
“Hay thật, ngươi vậy mà còn gọi là không lớn bao nhiêu đó sao?"
Tô An Lâm không còn lời nào để chống đỡ:
“Nói đến thì trước đây cuộc sống của ngươi như thế nào? Sao lại tiến vào Triệu gia được?"
“Haiz, nói ra thì dài lắm, phải nói đến từ hai trăm năm trước cơ.
“Vậy thì ngươi nói nghe xem, ta có thời gian.
Tô An Lâm rất có hứng thú với cách thành hình của những loài yêu này.
Lúc này, Hoàng Oánh Oánh và Trần Quảng Đào khiêng một thùng nước nóng đi vào.
“Tô sư huynh, nước nóng của ngươi có rồi đây"
“Ừm, cứ đặt ở trong viện, xong việc rồi thì ra ngoài đi, để đó lát ta ngâm tắm"
Tô An Lâm nhìn vào đóa hoa trên tay, miệng thì nói nhưng chẳng hề quay đầu lại.
“Được"
Hai người rời đi, còn tiện tay đóng cửa viện lại.
Lúc Tô An Lâm tắm rửa, hoa yêu cũng bắt đầu kể lại cảnh ngộ mà nó gặp phải.
Điều khiến Tô An Lâm bất ngờ chính là, xuất thân của hoa yêu này không hề tầm thường, nó được sinh ra ở một hải đảo ở hải ngoại.
Theo những lời nó nói, nơi đó chỉ ngập tràn chim muông hoa thơm cỏ đẹp, không có yêu thú cường đại, dù có một vài yêu thú, mọi người cũng sống chung hòa bình. Nhưng sau này khi có tu sĩ đến đó, nơi sinh sống của nó đã bị lửa lớn thiêu rụi.
Nó nhảy lên một tấm gỗ mục, trôi nổi lênh đênh qua vô số ngày đêm, cuối cùng đã đến được mảnh đại lục này.
Sau đó, nó ở lại trong một bãi cỏ, cũng không biết trải qua bao lâu, nó đã gặp phải vô số chuyện.
Lúc ấy Triệu Tương Y còn rất nhỏ, nó ở một vùng hoang dã đã được Triệu Tương Y tìm thấy.
Thế là nàng ta đã dời nó vào trong vườn hoa của nàng ta, từ đó nó lớn dần lên cho đến hiện tại. Nghe xong những lời nó kể, Tô An Lâm thổn thức:
“Những việc ngươi từng trải qua thật sự rất ly kỳ, bây giờ ta cảm thấy có chút tò mò, hòn đảo mà ngươi sống rất cuộc là nơi tốt đẹp thế nào mà lại thu hút tu sĩ tới?"
“Ta cũng không biết nữa!"
Hấp thu linh dịch xong, hoa yêu cũng chạy đến trong chậu hoa:
“Ôi chao, thứ này dược lực thật mạnh, ta cảm giác ta có gì đó bất thường"
“Làm sao vậy?"
“Ta sắp trưởng thành rồi, ta sắp trưởng thành rồi"
Tô An Lâm phỏng đoán, hoa yêu thế này là sắp thăng cấp, hắn khẽ nở nụ cười, tiếp tục tắm cho xong.
Tắm rửa xong xuôi, Tô An Lâm từ trong thùng đi ra ngoài, hắn lấy quần áo mới trong giới chỉ không gian mặc vào người.
Hắn chuẩn bị đi đến chỗ Cầm tiên tử xem sao.
Sau đó sẽ là lúc cần nhắc đi đến một vài nơi có tà khí để cho Trường Bì Tiên Kinh bổ sung thêm sức mạnh.
“Tô thân truyền có ở đây không?"
Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói dịu dàng của nữ nhân.
Nghe thấy giọng nói này, Tô An Lâm liền biết ngay người đến là ai.
Đó là giọng nói của Ngô Sương.
“Ngô thân truyền, Tô sư huynh vừa mới từ bên ngoài trở về, hắn đang lúc tắm rửa, để ta đi vào bẩm báo một tiếng"
Từ Tam canh giữ ở cổng cung kính nói.
Ngô Sương cười nói:
“Vậy làm phiền ngươi"
“Đừng khách sáo"
Từ Tam thấy nàng ta nói vậy thì có chút hoang mang, bởi vì dáng dấp Ngô Sương vô cùng xinh đẹp, hắn ta còn chẳng dám nhìn thẳng vào Ngô Sương.
1064 chữ