Chương 1124: Phiền Toái
“Ta đã xong việc rồi, để Ngô sư tỷ vào đi? Giọng nói của Tô An Lâm truyền ra bên ngoài.
Lời của hắn vừa dứt, Ngô Sương đã cất bước đi vào.
Hôm nay nàng ta mặc một bộ váy dài màu trắng, trên cổ còn đeo một phụ kiện hình con bướm mới tinh, trên đôi tai đeo hoa tai, thoạt nhìn nàng ta rất yểu điệu nhưng cũng rất xinh đẹp.
“Nghe nói Tô sư đệ trở về, ta ở bên ngoài cũng đúng lúc trở lại nên mang đến chút bánh ngọt mua bên ngoài đến cho Tô sư đệ nếm thử.
Vừa nói, nàng ta vừa lấy ra một vài chiếc bánh ngọt:
“Từ tâm, chỗ bánh ngọt này là cho các ngươi, ba người các ngươi ăn đi.
Từ Tam ở phía sau nghe vậy thì tỏ ra kinh ngạc, đã được nghe nói đến từ lâu, trong số các đệ tử thân truyền thì Ngô sương sư tỷ có tính cách dịu dàng nhất, rất biết cách quan tâm chăm sóc mọi người, hôm nay gặp được, thật đúng là như vậy. Yêu rồi yêu rồi.
“Tạ ơn sư tỷ"
Từ Tam cầm lấy bánh ngọt lui ra bên ngoài.
Tô An Lâm hiếu kỳ hỏi:
“Ngô sư tỷ đến tìm ta là có việc gì?"
Trên mặt Ngô Sương khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng lại khẽ thở dài, nàng ta biết tùy tiện đến đây nhờ người khác giúp đỡ thì không hay cho lắm, nhưng nhất định phải nhờ mới được.
Nhìn Ngô Sương cứ như đang muốn nói lại thôi, Tô An Lâm càng thêm xác định Ngô Sương có việc muốn nhờ vả.
"Haiz, Tô sư đệ, ban đầu ta cũng không muốn làm phiền ngươi đâu, nhưng nghĩ lại chỉ có thể nói với ngươi thôi"
Tô An Lâm hiếu kì:
"Chuyện gì thế?"
"Haiz, chuyện này khá là phiền toái, ta..ta vẫn không nói ra thì hơn.
Tô An Lâm:
"..."
Đây chính là cảm giác nói được một nửa lại thôi đó sao?
Ngô Sương chớp chớp mắt nhìn Tô An Lâm, muốn nói nhưng lại nói không nên lời.
"Ồ, vậy thì đừng nói nữa. Ngô sư tỷ, ta đi có việc phải ra ngoài đây.
Mặc kệ nàng có chuyện gì, không muốn nói thì thôi, hắn cũng bớt phiền phức. Hơn nữa dù sao Ngô Sương cũng là đệ tử thân truyền, chuyện mà ngay cả nàng cũng cảm thấy phiền phức thì chắc chắn là phiền phức thật, mình vẫn không nên quan tâm thì hơn.
Ngô Sương:
Ngô Sương không ngờ Tô An Lâm lại từ chối dứt khoát như vậy. Chỉ là nàng ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không nói ra.
"Vậy ta đi trước đây Ngô Sương cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này.
"A, Ngô sư tỷ đi rồi, Tô sư huynh, bánh ngọt Ngô sư tỷ tặng ăn ngon lám."
"
Lúc này Hoàng Oánh Oánh bưng bánh ngọt đi đến.
"Ngon thì ăn nhiều một chút"
Tô An Lâm ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:
"Đúng rồi, Ngô Sương xếp thứ mấy trong các đệ tử thân truyền vậy?"
"Nàng sao, xếp thứ chín đi"
Hoàng Oánh Oánh suy nghĩ một chút, đáp lại.
"Chỉ là thứ chín thôi sao"
Tô An Lâm thì thầm, nếu chỉ xếp thứ chín chứng tỏ thực lực sẽ thấp hơn những đệ tử thân truyền khác một chút, có việc không giải quyết được cũng dễ hiểu. Nhưng hắn và Ngô Sương mới quen nhau được bao lâu mà đã đến nhờ hắn giúp đỡ chứ. Tô An Lâm lắc đầu, lúc đang định rời đi, không ngờ lại có người nữa tới.
"Tô sư đệ có ở đây không?"
Là giọng nói của đàn ông.
"Ta có, xin hỏi là ai tìm ta vậy?"
Tô An Lâm hộ ra bên ngoài.
"Tô sư đệ, ta tên là Lâm Vũ Thân Trong lòng Tô An Lâm hơi động, Lâm Vũ Thân, đại ca của Lâm Húc! Lúc trước hắn còn lo lắng sau khi hắn giết Lâm Húc, liệu Lâm Vũ Thân có tới gây sự với hắn không, nhưng không ngờ lại tới nhanh như thế.
"Ta ở đây, mời vào"
Một lát sau, một người đàn ông da trắng, khuôn mặt như ngọc đi đến. Sau lưng hắn có mấy sư đệ, chắc là cùng lớp, Tô An Lâm đã từng gặp hai người trong đó, đều là người đi theo bên cạnh Lâm Húc.
Lâm Vũ Thân quay đầu nói với người sau lưng:"Các ngươi ra bên ngoài chờ đi, đừng quấy rầy nơi thanh tịnh của Tô thân truyền"
"Vâng!"
Đám người kia đều đáp lại.
Tô An Lâm nhíu mày, nhìn thái độ này thì có vẻ không phải tới để gây sự, như thế cũng tốt! Nhưng vẫn phải đề phòng khi tiếp xúc với người khác thì hơn, Tô An Lâm cũng không buông lỏng cảnh giác vì đối phương khách sáo.
Dù sao trước đó hắn đã giết tộc đệ của đối phương!
Dù quan hệ của bọn họ không được tốt lắm, nhưng nhỡ may thì sao? Nhỡ may Lâm Vũ Thân là loại người lòng dạ hẹp hòi thì sao? Hơn nữa không phải trong tiểu thuyết hay viết đánh từ nhỏ đến lớn, đánh từ lớn đến già, đánh từ già đến tổ tông à.
Mãi mãi không kết thúc được.
"Lâm sư huynh! Nghe tên đã lâu!"
Tô An Lâm bình tĩnh chắp tay:
"Ngươi đến đây là vì chuyện của Lâm Húc sao!"
Lâm Vũ Thân thở dài:
"Đúng là vì chuyện của Lâm Húc, nhưng Tô sư đệ đừng hiểu lầm, không phải ta đến để gây sự, mà ngược lại, ta đến để xin lỗi"
"Xin lỗi?"
"Không sai, Lâm Húc là tộc đệ của ta, vì ta nên mới miễn cưỡng được tiến vào nội môn. Chỉ là không ngờ, từ trước đến nay ta vẫn luôn nói với hắn phải làm người khiêm tốn, chuyện gì cũng phải làm theo đạo lý, đáng tiếc ta dạy bảo không chu toàn, hơn nữa chỉ mải tập trung vào tu luyện, không để ý đến bình thường hắn ngang tàng hống hách, vậy mà hắn lại lừa ta đi hãm hại người khác!"
1055 chữ