Chương 1126: Âm Vật
Ngô Sương trầm giọng nói:
"Chắc hẳn Tô sư đệ đã từng nghe nói về một loại âm vật, không thể dễ dàng đánh tan bọn chúng theo kiểu bình thường được, bọn chúng có một loại quy tắc!"
"Loài quy tắc"
Tô An Lâm gật đầu:
"Ta từng đối phó rồi"
"Ta cũng từng gặp loại âm vật như vậy, chúng sống trong núi rừng, không ít người ở thành trấn gần đó đã chết vì âm vật này, không thể tìm thấy thi thể!"
"Trong tông môn chúng ta cũng có đệ tử từng nhận nhiệm vụ này, nhưng không ai có thể hoàn thành, một số người miễn cưỡng chạy thoát được thì lại không biết âm vật trông như thế nào"
"Chỉ là theo ta được biết, âm vật kia nhất định là loài quy tắc, vì ở trong vùng đất kia, pháp lực sẽ bị áp chế"
Tô An Lâm hỏi:
"Đệ tử trốn ra được nói thế nào?"
"Bọn họ không thấy gì cả, chỉ đi lại lung tung trong rừng. Đúng rồi, hình như bọn họ đã thấy quái vật kia, có người nói quái vật kia là con cá, nhưng cũng có người nói là cây, còn có người nói là một cọng cỏ!"
Tô An Lâm khó hiểu:
"Rốt cuộc là cái gì?"
"Ta đoán là có rất nhiều, cho nên mới có đủ loại âm vật hình thù kỳ quái.
Nghe vậy, trong lòng Tô An Lâm hơi động:
"Rất nhiều sao"
"Không sai, vì là loài quy tắc, cho nên ta nghi ngờ trong đó có một âm vật chủ, dưới nó có rất nhiều thuộc hạ.
Hơn nữa quy tắc đó chỉ là áp chế pháp lực, vẫn có thể sử dụng nội công, chỉ cần tìm được âm vật kia thì vẫn có biện pháp để giải quyết."
Tô An Lâm lập tức cảm thấy hứng thú, vừa có nhiều âm vật, vừa có âm khí, đây không phải là thứ hắn muốn tìm sao.
Hắn còn chưa nói gì, Trường Bì Tiên Kinh trong ngực như có cảm ứng mà hơi nóng lên một chút. Tô An Lâm biết Trường Bì Tiên Kinh muốn hắn đồng ý, có thể nhận ra nó cũng đang rất nóng lòng đi hấp thu âm vật.
Ngô Sương nói:
"Tô sư đệ, nhiệm vụ lần này sẽ có nguy hiểm nhất định, lúc đầu ta chỉ nghĩ gọi mấy đệ tử nội môn đi cùng, nhưng nếu ngươi cảm thấy hứng thú, ngươi có thể suy nghĩ một chút.
So sánh với những đệ tử nội môn kia, nếu có thể đi cùng với Tô An Lâm đương nhiên là không thể tốt hơn.
Tô An Lâm không tỏ ra hứng thú, mà nhíu mày suy nghĩ.
"Còn manh mối gì khác không?"
Tô An Lâm hỏi.
Thấy Tô An Lâm đã thay đổi suy nghĩ, Ngô Sương chỉ ra bên ngoài:
"Ở đây nhiều người không nói rõ được, hay là chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh trò chuyện?"
Tô An Lâm gật đầu:
"Vậy đi thôi."
Ba sư muội sau lưng Ngô Sương thở dài một hơi, nở nụ cười xinh đẹp với Tô An Lâm rồi đi trước dẫn đường.
Sau khi đi ra ngoài Nhiệm Vụ Đường, bên phải có một hòn non bộ, ở đó có cái đình làm chỗ nghỉ ngơi cho các đệ tử, xung quanh trồng đủ loại cây cối, cảnh tượng tiên khí bồng bềnh.
Ngô Sương đưa tay ra mời Tô An Lâm đi vào cái đình nhỏ phía trước:
"Tô sư đệ, mời "Ngô sư tỷ khách khí quá, lại nói lần này chúng ta có tổng cộng bao nhiêu người?"
"Tính cả ngươi và ta thì tổng cộng là tám người!"
"Ba vị sư muội này cũng đi ư?"
"Đúng thế, chủ yếu là sáu người đó biết một bộ trận pháp hợp kích, lúc gặp phải nguy hiểm có lẽ sẽ có tác dụng Trận pháp đó có thể nhốt được bất cứ thứ gì, người ở trong rất khó phá được"
"Thì ra là thế"
Sau đó, Ngô Sương lại giới thiệu một chút về tình hình ở đó, Tô An Lâm càng nghe càng cảm thấy có triển vọng.
Mặc dù sẽ gặp nguy hiểm, nhưng Ngô Sương cũng đã nói không đánh lại hoàn toàn có thể chạy trốn mà. Đã có không ít đệ tử nội môn vào trong đó, mặc dù cũng gặp không ít khó khăn, cũng đã có mấy người chết, nhưng đa số vẫn chạy thoát được.
Nghĩ như vậy, Tô An Lâm gật đầu:
"Có thể đi được, bao giờ xuất phát?"
"Vậy thì ngày mai đi, hôm nay mọi người phải chuẩn bị trước đã. Đúng rồi, Tô sư đệ đi một mình hay định dẫn theo vài người đi cùng?"
Ngô Sương nhiệt tình hỏi thăm.
"Ta đi một mình"
Tô An Lâm đáp lại:
"Ít người cũng dễ hành động hơn, những chỗ như thế, có đôi khi đi nhiều người chưa chắc đã có tác dụng!"
"Ta cũng nghĩ như thế, vậy thì tốt, cứ quyết định như vậy đi"
Sau đó Tô An Lâm trở về chuẩn bị, thật ra cũng không có gì để chuẩn bị cả, hắn vẫn giữ thói quen như trước đây, chuẩn bị đồ ăn và đồ đạc ở lại lâu ngày.
Mà lần này hắn không định nói với tông chủ và Ảnh trưởng lão, tránh để Ảnh trưởng lão lại đi theo. Nhỡ may tà ma bị hắn giải quyết hết rồi, mình đến đó còn kiếm điểm kinh nghiệm kiểu gì nữa?
Hơn nữa có vẻ Ngô Sương cũng không định để trưởng lão đi theo.
Buổi sáng hôm sau.
Mặt trời nhô lên cao, trời trong gió nhẹ, lại là một ngày nắng đẹp.
Tô An Lâm và Ngô Sương cùng nhau đi trên đường phố Sơn Dương trấn, sau lưng là sáu muội tử hoàn hảo từ dáng người đến khuôn mặt, bởi vậy đã thu hút rất nhiều ánh mắt trên đường đi.
"Ta nói này, như vậy là không ổn rồi"
1040 chữ