Chương 1127: Y Phục này Quá Xấu

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1127: Y Phục này Quá Xấu

Tô An Lâm đi đến một tiệm bán quần áo. Mặc dù các muội tử này rất xinh đẹp, hắn rất thích, nhưng vấn đề là lần này bọn họ ra ngoài làm nhiệm vụ, phải giải quyết tà ma, nếu cứ để như vậy rất có thể tà ma sẽ lại biến thành dáng vẻ mê hoặc một số người mất.

Bọn họ xinh đẹp như vậy, nhìn qua liền biết không phải là người bình thường, vậy chẳng phải sẽ đánh rắn động cỏ sao, chỉ còn thiếu mỗi việc đeo cái bảng viết "Ta tới để trảm yêu trừ ma" trên người thôi.

Cho nên càng nghĩ, Tô An Lâm càng cảm thấy không ổn!

"Tô sư đệ, ngươi không muốn đi nữa sao?"

Ngô Sương khẽ nhíu mày.

"Không phải, các ngươi mặc đẹp quá, đến đó sẽ rất dễ dàng đánh rắn động cỏ"

Tô An Lâm nói lo lắng của mình ra, Ngô Sương nghe xong, khẽ gật đầu:

"Có lý. Vậy ý của ngươi là...

"May mà ta cũng có chút nghiên cứu về trang phục, ta có thể giúp một tay"

Tô An Lâm nghiêm mặt nói.

"Tô sư huynh, chúng ta mặc như vậy liệu có quái dị quá không?"

"Đúng thế, y phục này xấu quá đi"

"Hu hu hu, mất hết cả mùi thơm rồi, y phục này còn hôi rình nữa"

Trên đường, mấy cô gái vừa thay quần áo đều tỏ ra không hài lòng, mồm năm miệng mười nói. Không có cách nào cả, quần áo trên người bọn họ đều đã bị Tô An Lâm sửa đổi lại rồi.

Quần áo xinh đẹp như tiên nữ trước đó đều bị thay bằng áo gai vải thô, còn có rất nhiều miếng vá, thậm chí vì để gia tăng cảm giác như dân chạy nạn, hắn còn hắt một ít nước bẩn lên trên người các nàng.

"Lần này chúng ta đóng vai người chạy thoát khỏi thổ phỉ, các ngươi tưởng đi xem mắt à!"

Tô An Lâm trợn trắng mắt, không chút khách khí nói.

Ngô Sương thở dài, vừa rồi nàng cũng bị Tô An Lâm ra lệnh thay quần áo. Lần này bọn họ cải trang thành nạn dân chạy ra khỏi tay đám thổ phỉ, nàng là muội muội của Tô An Lâm. Vì để trông thật hơn, bọn họ đều mặc quần áo rách rướ, còn bôi mặt đen như mực. Ngay cả Ngô Sương cũng phải thay một bộ quần áo rách nát, muốn chật vật bao nhiêu thì chật vật bấy nhiêu.

Tô An Lâm an ủi một hồi lâu, một đám nữ nhân thích chưng diện mới bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực này.

"Vậy mới đúng chứ, các ngươi phải nghĩ theo hướng tốt, mặc dù bây giờ các ngươi đang ăn mặc rách rưới, nhưng các ngươi vẫn còn xinh đẹp mà, đúng không?"

Tô An Lâm an ủi.

Ngô Sương nghe thấy thế thì có chút hăng hái:

"Lại nói, không biết Tô sư đệ cảm thấy trong chúng ta ai là người xinh đẹp nhất?" Nghe vậy, sáu muội tử khác đều nổi hứng tò mò, trông mong nhìn chằm chằm Tô An Lâm.

Tô An Lâm nhìn một vòng, ừm, bảy muội tử này mỗi người mỗi vẻ. Muội tử ngoài cùng bên phải có một đôi mắt to, răng rất trắng, mặt trái xoan đôi chân dài, đúng chuẩn dáng người mẫu. Đây là người đẹp nhất trong mấy sư muội, tên là Trương Như Ngọc.

Người bên cạnh hơi thấp nhưng lại có bộ ngực lớn, lúc mặc những trang phục tràn ngập tiên khí trong tông môn nhìn rất giống nữ sinh trong phim hoạt hình. Tính cách nàng cũng rất hướng ngoại, có chút tùy tiện, tên là Lâm Nhị Miêu.

Mấy nữ tử khác cũng đều mỗi người mỗi vẻ.

Nhưng Tô An Lâm vẫn nói:

"Đương nhiên là Ngô sư tỷ xinh đẹp nhất.

Vấn đề này là do Ngô Sương hỏi, chắc chắn là phải khen ngợi nàng rồi. Đương nhiên, mặc dù Ngô Sương đã lớn tuổi, nhưng lấy tu vi của nàng, trông nàng vẫn còn rất quyến rũ.

Nghe Tô An Lâm khen mình, Ngô Sương Lạc liền nở nụ cười.

"Thật sao, nói xem ta xinh đẹp nhất ở chỗ nào"

"Ta thích người lớn tuổi"

Tô An Lâm cười hì hì nói.

Ngô Sương:

"..."

Nhìn Tô An Lâm cười toe toét, Ngô Sương liền biết tên này đang trêu chọc nàng, lập tức giận sôi lên.

"Tô sư đệ, không ngờ ngươi còn trêu chọc ta.

Ngô Sương thở hổn hển nói.

Mấy sư muội bên cạnh cũng đều nở nụ cười.

Tô An Lâm nhếch miệng cười một tiếng:

"Ta nói thật đấy, không đùa đâu, ta thích người già dặn Hắn nói vậy lại khiến Ngô Sương có chút ngượng ngùng, nàng trừng Tô An Lâm một cái, chợt phát hiện ra bình thường vẫn luôn là nàng đi trêu chọc người khác, hôm nay lại bị Tô An Lâm trêu lại.

Đám người vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã đi đến một quán mì. Bây giờ là buổi trưa, trong quán rất đông đúc, rất nhiều người đều đến đây ăn cơm.

Mặc dù trong rừng ở Sơn Dương trấn có tà ma khiến lòng người bàng hoàng, nhưng một số người vì mưu sinh nên vẫn phải bôn ba ở gần đó, chỉ là tránh chỗ có tà ma thôi. Dù sao đối với một số người, có đôi khi tà ma cũng không khủng bố lắm, thứ kinh khủng thật sự chính là nghèo!

Tám người tiến vào tiệm mì, gọi tám bát mì, chuẩn bị ăn trước rồi mới đến chỗ có tà ma.

"Haiz, bây giờ phải đi vòng qua cái miếu Thổ Địa kia, đúng là không tiện, còn tốn thêm ba ngày đi đường!"

"Không phải sao, nhưng cũng không có cách nào cả, trừ khi ngươi không sợ Thổ Địa thần"

"Lại nói, sao các ngươi biết đó là Thổ Địa thần?"

Có người không hiểu.

1026 chữ