Chương 1128: Còn Có Chuyện Này Sao!
Một người đàn ông dáng người cao gầy giải thích:
"Vốn dĩ ở đó có một cái miếu Thổ Địa đã bỏ hoang từ lâu, về sau có một chuyện kỳ lạ xảy ra ở đó, cho nên ta cảm thấy có khi là thần trong miếu Thổ Địa trách tội xuống"
"Thổ Địa thần chính là thần, làm sao có thể giết người được!"
Có người lắc đầu nói.
"Chưa chắc đâu"
Tiểu nhị cũng tham gia náo nhiệt:
"Mọi người nghĩ xem, nếu là tà ma bình thường thì chắc chắn sẽ rất dễ giải quyết, đệ tử Thanh Điền phái rất lợi hại, nhưng các ngươi có biết không, ngay cả đệ tử Thanh Điền phái đến đó cũng không làm gì được, còn có mấy người chết rồi"
Nghe vậy, một số người kinh ngạc:
"Còn có chuyện này sao!"
Một vài người buôn bán đều đi đường tắt tới đây, cho nên chỉ nghe nói chỗ đó có tà ma chứ không biết tình hình ở bên trong. Lúc này nghe nói ngay cả đệ tử Thanh Điền phái đến đó cũng không giải quyết được, một vài người vốn đang không thèm để ý lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Đệ tử Thanh Điền phái lợi hại đã ăn sâu vào lòng người, bọn họ còn không giải quyết được, chứng tỏ tà ma bên trong rất lợi hại, người bình thường căn bản không đối phó được.
"Không không không, ta nghe nói không phải Thổ Địa thần, miếu Thổ Địa chỉ trùng hợp ở chỗ đó thôi"
Lại có một vị khách bản địa xen vào, lải nhải nói:
"Ta nghe nói chỗ đó có một đại tu sĩ muốn thành tiên! Ừm, chắc chắn là thế này, hắn đã chết nhưng oán niệm nặng, liền biến thành tà ma"
"Đại tu sĩ nào mà lại lợi hại như vậy "Đúng thế, ngươi lấy tin tức đó từ đâu ra?"
Vị khách kia ăn mấy miếng mì, thấy mọi người không tin thì thần bí nói:
"Các ngươi còn không tin, là thật đấy, một người bạn của ta từng vào đó rồi, về sau trốn ra được.
"Trốn ra kiểu gì?"
Một vị khách không nhịn được hỏi.
"Không biết, chỉ nói là nhắm mắt lại chạy, các ngươi biết không, chỗ đó vô cùng kinh khủng, bọn họ có cả một đội xe bảy tám người, vì lạc đường nên mới xui xẻo đi vào, tất cả mọi người đều chết hết, chỉ còn lại một mình hắn, về sau cũng chỉ có mỗi hắn chạy ra được"
"Ha ha ha, nói hươu nói vượn, nhắm mắt lại chạy, chẳng phải là nói phét sao"
Một người ăn mặc trang phục phú thương căn bản không tin. Đừng bảo là hắn, những người khác cũng không tin.
"Chắc là xem Bình thư nào đó nên mới đến đây khoác lác chứ gì"
"Không phải sao, nghĩ chúng ta ngốc đến mức cái gì cũng tin chắc"
"Các ngươi...Các ngươi không tin thì thôi, sao phải như vậy chứ Vị khách vừa nói chuyện uống cạn nước mì, ném mấy mảnh vàng vụn xuống rồi tức giận quay đầu rời đi.
Đám người trong phòng bật cười ha ha, căn bản không thèm quan tâm đến lời người kia nói.
Tô An Lâm húp một hớp nước mì, nhìn thoáng qua Ngô Sương đối diện bằng đôi mắt thâm thúy giống như đang suy nghĩ gì đó.
"Thổ Địa thần, đại tu sĩ chết"
Tô An Lâm lẩm bẩm:
"Ngô sư tỷ, ngươi thấy thế nào"
Ngô Sương cầm khăn tay lau khóe miệng, lắc đầu nói:
"Ta có thể nghĩ như thế nào nữa, ta nghĩ là cũng có khả năng đó. Chỉ tiếc chúng ta có quá ít người, cũng không biết nhiều tin tức, manh mối có ích duy nhất là chắc chắn bên trong có rất nhiều tà ma"
Tô An Lâm gật đầu, hắn lại không quan tâm lắm, nguyên nhân rất đơn giản, hắn có thể thấy thanh máu, như thế nếu có chỗ nào không thích hợp, hắn sẽ là người đầu tiên phát hiện ra.
"Ăn đu, ăn đi, ăn xong rồi lên đường"
Ngô Sương cầm đũa lên chọc mạnh xuống bát nước dùng, sau đó quấy tô mì lên, bắt đầu ăn.
Sau khi ăn uống no đủ, đám người tiếp tục đi về hướng mục đích. Trong lúc đó mấy người còn chia ra hành động, chuyên môn đi hỏi thăm người địa phương, đã hiểu được tình hình đại khái.
Trên đường, Tô An Lâm rất tò mò không biết vì sao Ngô Sương không ngại cực khổ mà tới đây giải quyết chuyện này, thế là hắn bèn hỏi Ngô Sương.
Ngô Sương thở dài nói:
"Vì ta muốn đi vào tìm một người"
"À, là đệ tử đã vào trước kia sao?"
Tô An Lâm hiếu kỳ hỏi.
"Đúng vậy, một sư muội của ta"
Ngô Sương nói, trong đôi mắt hiện ra vẻ mong mỏi. Thấy dáng vẻ đó của Ngô Sương, Tô An Lâm không khỏi thở dài, có thể nhìn ra được Ngô Sương và sư muội của nàng có tình cảm rất tốt, cho nên mới tốn nhiều công sức đi tìm người như thế."Nàng đi cùng với mấy người?"
Tô An Lâm hỏi.
"Có tổng cộng năm người, lúc đầu ta dặn dò nàng đừng đi sâu vào trong, gặp phải nguy hiểm thì hãy nghĩ cách chạy ra, nhưng cuối cùng năm người bọn họ đều không ra được. Ta là sư tỷ của nàng, nhất định phải nghĩ biện pháp tìm thấy nàng"
Chẳng mấy chốc, tám người đã đi tới vùng ngoại ô, cách đó không xa là một khu rừng. Vừa tiến vào trong, bốn phía lập tức tối sầm lại. Khu rừng rậm rạp giống như một vách ngăn che chắn hết ánh nắng trên bầu trời, ngay cả gió nhẹ phất phơ bên ngoài cũng không lọt vào được, chỉ có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc bốn phía.
1072 chữ