Chương 1129: Rốt Cuộc Đây Là Cái Gì
Khu rừng này khiến Tô An Lâm cảm thấy có chút không thoải mái. Nơi này ẩm ướt lạnh lẽo, dưới chân là một lớp bùn nhão và lá cây rất dày, dẫm lên vô cùng khó chịu, còn tỏa ra một mùi hôi thối.
Bỗng nhiên, Tô An Lâm chú ý tới trên mặt đất trong rừng có một đôi giày vải màu đen. Thấy đôi giày vải đó, sắc mặt Tô An Lâm vô cùng cổ quái:
"Tại sao trong này lại có giày vải?"
"Đúng thế, có chuyện gì vậy?"
"Ai làm rơi trong này?"
Tô An Lâm giải thích:
"Rất có khả năng là làm rơi, nhìn đôi giày này có vẻ rất mới, hình như là mới rơi không lâu"
Hắn lắc đầu, trong lòng lại thấy khó hiểu, mới ở bên ngoài đã như vậy rồi sao?
Trên tay hắn chậm rãi xuất hiện một chút lực lượng, Tô An Lâm đánh lực lượng trong tay ra ngoài ầm một tiếng, lá cây và cỏ dại phía trước đều bị quét sạch thạo thành một cái khe, con đường đã bằng phẳng hơn nhiều. Hắn dẫn đầu đi về phía trước, xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh cứ như bị hành động của hắn dọa sợ vậy.
"Tất cả mọi người hãy theo sát nhau, nếu thấy chỗ nào kỳ quái, nhất định phải nói ra ngay"
Tô An Lâm trầm giọng nói.
Trong lòng hắn yên lặng vận chuyển lực lượng, từ khi đi vào khu rừng này, hắn liền có một loại cảm giác rất kỳ quái. Lực lượng trong cơ thể đang chậm rãi trôi đi với tốc độ quỷ dị, cứ như không lúc nào là hắn không ngừng tiêu hao sức lực vậy, lực lượng đang nhanh chóng biến mất.
"Mọi người có cảm thấy gì không?"
Tô An Lâm quay đầu nhìn đám người.
Trương Như Ngọc gật đầu:
"Nội khí đang giảm đi, ta đang trở nên suy yếu"
"Ta cũng thế.
Lâm Nhị Miêu mở miệng nói.
Giờ phút này, mỗi người đều bắt lấy vũ khí trên tay, ngừng thở. Thời gian từ từ trôi qua, Tô An Lâm dần đi vào sâu trong rừng. Nơi này cứ như hoàn toàn bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, ngay cả ánh sáng ở đây cũng không giống bên ngoài lắm.
Lúc đi trong khu rừng kỳ quái, Tô An Lâm cũng cảm nhận được Trường Bì Tiên Kinh trong ngực đang biến hóa. Trường Bì Tiên Kinh hơi nóng lên, hiển nhiên là đang hấp thu khí tức ở đây.
Quả nhiên trong này có tà khí, Tô An Lâm nói thầm.
Cũng không biết đã đi được bao lâu, dần dần, Tô An Lâm cảm thấy lực lượng trong cơ thể đã rút đi rất nhiều, nhưng nó cũng không biến mất hoàn toàn, giống như Ngô Sương nói vậy, ở trong này vẫn còn có thể sử dụng một số công phu thân pháp cơ sở, chỉ là quá yếu, điều này khiến hắn không khỏi nhíu mày, nhớ tới quy tắc tà ma gặp phải lúc đi vào quỷ vực. Nhưng có thể xác định một điều là chỗ này không phải quỷ vực, mà là một vùng đất bị tà ma cường đại ảnh hưởng.
"Rốt cuộc là cái gì đây.
Hắn nhìn bốn phía, phát hiện trong này không hề có một động vật nào cả, xung quanh trống rỗng như một khu mộ, tràn ngập yên tĩnh đáng sợ.
"Hình như chúng ta đã đi rất lâu rồi đúng không?"
Lâm Nhị Miêu thở hổn hển, vì ngực nàng rất lớn, bây giờ thực lực lại giảm xuống khiến thể lực của nàng không chịu đựng nổi, vừa đi vừa thở hồng hộc.
"Đúng là đã đi rất lâu, nhưng lại không thấy một sinh vật nào cả"
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ bất an.
"Hình như sắp tối rồi"
"Sao lại tối nhanh như vậy"
Tô An Lâm ngẩng đầu nhìn trời, vô ý thoáng nhìn về sau, vừa nhìn một cái hắn đã sững sờ.
"Chúng ta có tổng cộng tám người hay là chín người?"
Lời của hắn khiến tất cả mọi người đều sửng sốt.
"Không phải tám người sao?"
Ngô Sương phản ứng trước tiên, vội vàng đếm lại số người.
"Một hai ba...Chín!"
Bao gồm cả nàng thì có tổng cộng chín người.
"Sao lại đột nhiên lại có chín "Vậy người dư ra là ai?"
Tô An Lâm đảo mắt qua, cuối cùng phát hiện một nữ nhân mặc áo vải thô đang cúi đầu, không nhúc nhích đứng trong đội ngũ.
"Xoẹt!"
Trương Như Ngọc cách nàng gần nhất, lập tức rút kiếm ra đặt trên cổ nàng:
"Ngươi là ai?"
"Ta...Ta đi cùng các ngươi mà"
Người này phát ra giọng của nữ nhân, vậy mà lại giống Ngô Sương như đúc. Nhưng một giây sau nàng đã nhảy vọt vào trong rừng với một tư thế quỷ dị.
"Muốn chết!"
Tô An Lâm nhanh tay lẹ mắt đánh một chiêu Toái Y Chưởng về phía trước. Một chiêu này không hề có tác dụng gì, nhưng đây đã là chiêu thức nhanh nhất ở khoảng cách xa như vậy với thực lực bây giờ của hắn rồi. Không có cách nào cả, từ khi tiến vào đây thực lực bị rút đi một cách khó hiểu, hắn đã không thể sử dụng được rất nhiều công pháp mạnh mẽ.
Rầm rầm...
Chưởng phong nhanh chóng lao đi như sấm sét, đánh đổ hết toàn bộ cây cối xung quanh, đập lên trên người nữ nhân đang chạy trốn.
Xoẹt!
Quần áo trên người nữ nhân lập tức vỡ vụn, chỉ còn lại một cái yếm màu hồng bên trong.
Ánh mắt Tô An Lâm ngưng tụ:
"Đây là người thật.
Hắn nhảy lên, muốn đuổi theo nữ nhân này. Nữ nhân này có thể lặng lẽ trà trộn vào, tuyệt đối không phải người đơn giản, chắc hẳn sẽ biết vài điều.
Nhưng tốc độ của nàng nhanh như đạn bắn vậy, vừa lóe lên một cái đã lẩn vào trong rừng, rất nhanh đã mất hút.
"Miếu Thổ Địa, là miếu Thổ Địa!"
Cùng lúc đó, một nữ đệ tử chỉ về phía trước bên trái bọn họ, ở đó có một cánh cửa.
1000 chữ