Chương 1134: Sương Đen

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1134: Sương Đen

Tô An Lâm thoáng sững sờ, theo bản năng quay đầu lại.

Không biết từ khi nào, cách đó không xa có một đám bóng đen.

Điều khiến hắn khiếp sợ là những bóng đen này không hề đơn giản, tất cả đều có hình thù kỳ lạ.

Có con mảnh mai, con lại cao hơn ba mét.

Có con béo tròn như quả bóng, nhưng tay và chân lại rất thon dài.

Cũng có con dài bằng hai đầu người, di chuyển cơ thể từng chút một, đi về phía này.

“Tô An Lâm, thằng bé này cũng có vấn đề.

Ngô Sương bỗng nhiên kéo cánh tay Tô An Lâm.

Tô An Lâm quay đầu, thấy thằng bé không phải đi bộ mà nó không có cơ thể, dưới đầu của nó là tay và chân, những chi này được nối với một cục thịt màu đỏ, trông quái đản lại hoang đường.

“Rốt cuộc đám này là cái thứ gì vậy?"

Tô An Lâm rút đại đao ra, thằng bé thấy vậy, cười hì hì nói:

“Lại được đánh nhau rồi"

“Trước kia các ngươi từng đánh nhau nữa hả?"

“Đúng vậy đó, ngươi không nghe lời mà, người nào chạy lung tung ở bên ngoài như vậy sẽ phải đánh với chúng ta, ai giành chiến thắng sẽ được ăn trước.

Tô An Lâm gật đầu với Ngô Sương:

“Bắt đầu từ thằng bé này"

“Được!"

Ngô Sương cũng không dài dòng, lập tức lấy ra một cây sáo:

“Ta gọi các sư muội trước"

Nàng đặt cây sáo lên miệng mình, thổi mạnh một hơi, tiếng sáo du dương dồn dập vang vọng trên bầu trời.

“Động thủ!"

Tô An Lâm hét lớn, xông ra ngoài.

Thằng bé cười khanh khách nói:

“Vô dụng thôi, ở đây các ngươi không làm tổn thương ta được, trừ khi các ngươi nghe lời trưởng thôn trốn trong nhà, nếu không, khặc khặc khặc...

Nó cười trào phúng, ánh mắt Tô An Lâm ngưng lại:

“Không giết được ngươi sao? Thế cứ thử xem!"

Hắn có thể thấy thanh máu nên không hề tin vào điều này.

Trừ khi chiêu đánh ra bị 'MISS'!

Nếu không, chắc chắn kiểu gì cũng rút cạn được thanh máu của ngươi!

Vũ khí trong tay hắn cũng là một cái rìu, chính là vũ khí mà lúc trước tông chủ cho hắn nhẫn không gian đã đặt sẵn ở bên trong.

Ngoài cái rìu này ra còn có rất nhiều vũ khí khác, có thể nói là dùng thoải mái.

“Trảm!"

Tô An Lâm vung mạnh lên, chiếc rìu lăng không rơi xuống đỉnh đầu thằng bé. Thằng bé cười hì hì, giơ tay ngăn cản mới phát hiện ra không ngăn lại được.

Hai tay nó bị chém đứt, nhưng ngay sau đó lại có một làn khói đen xuất hiện, một lần nữa ngưng tụ lại cánh tay.

“Ngươi xem, ta không sao hết nha. Ngươi xem đi! Hì hì hì."

Thằng bé giơ tay như thể đang khoe khoang trước mặt Tô An Lâm rằng tay nó đã ngưng tụ lại, nhìn Tô An Lâm cau mày.

Tuy rằng trong một khoảnh khắc vừa rồi thanh máu của thằng bé này có giảm xuống, nhưng giảm không nhiều, chỉ rớt có ba giọt.

Điều này cho thấy, để giải quyết đám ma quái này sẽ phải tốn rất nhiều thời gian.

“Sao lại không bị gì hết?"

Ngô Sương không thấy thanh máu nên kinh hãi giật mình, không sao tin nổi.

“Không phải thật sự bất tử, mà là đối với nó đòn tấn công của chúng ta chỉ gây ra tổn thương rất nhỏ, nguyên nhân hẳn là do đám sương mù màu đen kia.

Tô An Lâm nói.

“Sương đen chữa khỏi thương thế của bọn chúng ư?"

“Đúng vậy"

Tô An Lâm dứt lời bèn phát động cả cương khí lẫn dương khí, sử dụng cùng một lúc.

“Phụp phụp phụp!"

Từng đòn tấn công ập về phía thằng bé.

"A!"

Rốt cuộc khi cương khí ập tới, lượng máu của thằng bé tụt nhanh hơn đáng kể, ít nhất cũng hơn hai, ba chục!

“Có tác dụng!"

Tô An Lâm mừng rỡ, năm đó hắn tu luyện lực lượng cương khí đúng là không sai mà!

“Sao ngươi lại lợi hại như vậy?"

Cảm thấy sức mạnh của mình như đột nhiên yếu đi, thoạt tiên thằng bé sửng sốt, sau đó lập tức sợ hãi.

Tô An Lâm cau mày, mặc dù cương khí có hiệu quả, nhưng vấn đề là vẫn cảm thấy uy lực bị yếu đi.

Lúc này, đột nhiên Tô An Lâm nghĩ đến đao pháp Thiên Ngoại Đạo Tiên mà mình tu luyện.

Đây là tiên thuật thực sự, mặc dù ở nơi này thực lực bị áp chế một phần, có một số công pháp không thể sử dụng được, nhưng tiên thuật lại tương đối đặc biệt, nó không nằm trong phạm vi này.

“Có lẽ có thể thử xem sao"

Tô An Lâm suy nghĩ, hắn nhìn ngôi làng, không hiểu sao lại nghĩ đến ngôi làng trong Tháp Chiến Trường.

“Giết!"

Trong lúc hắn suy nghĩ, cách đó không xa, nhóm sư muội của Ngô Sương đã xông ra.

“Tuyệt sát trận pháp! Thiên địa tù lung"

Sáu người vừa ra đã đứng vào sáu vị trí khác nhau, phát động trận pháp.

“Tô sư đệ, chúng ta mau qua tụ hợp với các nàng đi, có trận pháp trợ giúp chúng ta sẽ thuận tiện hơn rất nhiều Ngô Sương lập tức quay sang nói với Tô An Lâm.

Tô An Lâm gật đầu:

“Ngươi đi trước đi, ta cắt đuôi!"

Hắn nhìn thằng bé trước mặt:

“Giết nó trước rồi tính"

Ngô Sương không do dự, lập tức lao ra ngoài.

“Chết đi!"

Một người phụ nữ không có chân, chỉ có nửa thân trên dữ tợn vươn tay quật về phía Ngô Sương.

Ngô Sương hét lớn một tiếng, vung kiếm chém qua.

Giống như thằng bé nọ, mặc dù người phụ nữ bị chém làm đôi nhưng một làn khói đen đã nhanh chóng bao trùm quanh người nàng ta, nhanh chóng giúp nàng khôi phục lại.

998 chữ