Chương 1135: Kiệt Sức Mà Chết

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1135: Kiệt Sức Mà Chết

Tô An Lâm thấy nàng chỉ mất có hai giọt máu, và nếu không tiếp tục bị tổn thương thì vết thương trên cơ thể vẫn đang trong quá trình hồi phục.

Cảnh tượng này khiến Tô An Lâm không còn do dự nữa.

Tuy rằng nếu hắn vận dụng tiên thuật có khả năng sẽ bị Ngô Sương phát hiện, vì dù sao họ cũng đều là đệ tử thân truyền, sau khi tiến vào Khí Cảm Cảnh họ rất nhạy cảm với linh lực.

Tô An Lâm dứt khoát vung chưởng phóng về phía thằng bé trước mặt.

“Thiên Ngoại Đạo Tiên.

Một lưỡi đao được tạo thành từ linh lực dường như phá vỡ cả hư không.

Thằng bé sửng sốt trong giấy lát, sau đó cứ thế bị đánh tan, thanh máu về không!

Tô An Lâm nhướng mày, đây chính là tiên thuật, sức mạnh của tiên thuật.

Tất cả tà ma đồng loạt sửng sốt, dường như nhất thời không kịp phản ứng.

Ngô Sương chỉ nhận thấy Tô An Lâm vận dụng linh lực nên sửng sốt, trong lòng lấy làm lạ, bởi vì nàng có cảm giác linh lực trong chiêu vừa rồi của Tô An Lâm không chỉ mạnh ở mức bình thường.

Nàng không kịp suy nghĩ nhiều, bởi vì sau khi phát hiện người phụ nữ trước mặt khôi phục, xung quanh lại có thêm nhiều kẻ khác tiến đến.

Nếu cứ đà này, nàng sẽ kiệt sức mà chết mất.

Nàng không kịp nói gì với Tô An Lâm, chỉ muốn nhanh chóng đi tới trận pháp, sau đó dẫn mọi người cùng Tô An Lâm hội hợp.

Sau khi phát hiện tiên thuật có tác dụng lớn, Tô An Lâm mừng rỡ quá đỗi.

Hắn nghĩ tới các tiên thuật khác thu được trong Tháp Chiến Trường đang đặt trong nhẫn không gian.

“Điều này có nghĩa là ta có thể tiếp tục tu luyện những tiên thuật khác.

"Những tiên thuật này hơn xa công pháp bình thường, căn bản không cùng đẳng cấp.

Nhưng điều khiến Tô An Lâm còn có chút băn khoăn là những người khác tu luyện tiên thuật này sẽ sinh ra dị biến, biến thành quái vật.

Chuyện đó là sao chứ?

Liệu hắn tu luyện tiếp, có khi nào cũng biến thành quái vật hay không?

Hắn không biết, bắt đầu mạnh tay hơn hòng kiếm thêm chút kinh nghiệm, có điểm thuộc tính là có thể thăng cấp các tiên thuật khác.

Hắn quyết định tiên thuật tiếp theo mà mình tu luyện sẽ là Phân Thân Thuật, có thuật phân thân sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, hắn lại phát động Thiên Ngoại Đạo Tiên, lao vào giữa đám tà ma.

Hắn không hề biết rằng, sau khi một vài tà ma chết đi, trong làn sương mù tối đen có một đôi mắt xám từ từ mở ra.

“Tiên thuật, đó là tiên thuật"

Chủ nhân của đôi mắt phát ra giọng nói già nua, như thể đã rất lâu không nói chuyện, có đờm trong cổ họng, khô khốc khó hiểu.

“Tại sao hắn biết tiên thuật mà lại không sao?"

Chủ nhân của đôi mắt bước từng chút một ra khỏi bóng tối, cõi lòng rung động, lắc cái chuông trong tay.

"Leng keng..."

"Leng keng..."

Trong không gian tối tăm, âm thanh kỳ dị của chiếc chuông truyền ra, những âm thanh này truyền đi rất ха, cå Tô An Lâm và nhóm Ngô Sương đều nghe thấy.

Mà đám quỷ quái đông đúc ở đây cũng đồng loạt dừng lại, sau đó từng con phát ra tiếng gầm nhẹ nguy hiểm.

Tô An Lâm khẽ giật mình:

“Tiếng chuông này từ đâu ra vậy?"

Hắn cẩn thận lắng nghe lại cảm thấy tiếng chuông không đến từ một hướng mà là từ bốn phương tám hướng truyền tới.

Tiếng chuông từ bốn phía như hóa thành thực chất, ngày càng lớn hơn, ngày càng vang hơn, bên tai như xuất hiện vô số chiếc chuông.

"Leng keng, leng keng...

"A!"

Tô An Lâm bịt tai, cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Rõ ràng là hắn đã phong bế thính giác của mình, nhưng dường như không thể chặn được âm thanh này, nó vẫn không ngừng vang vọng bên tai.

“Cút đi, cút, cút!"

Tô An Lâm ngày càng nóng nảy, bởi vì hắn thấy vô số ảo ảnh xuất hiện trước mặt.

Hắn biết rõ những thứ này là ảo ảnh, bởi vì không có thanh máu trên đầu, nhưng điều này vẫn làm cho hắn khó chịu, ghê tởm.

Cùng lúc ấy, những tà ma thực sự có thanh máu như bị thứ gì đó kích thích, dần trở nên mạnh mẽ hơn, cơ thể bắt đầu phát triển.

Tô An Lâm sốt ruột, hầu hết những tà từ này đều tấn công về phía hắn, hơn nữa trong núi rừng còn càng lúc càng có nhiều hơn.

“Đi đi, đi đi, đi đi!"

Leng keng...

Leng keng...

Trong góc tối, người phụ nữ tóc tai bù xù lắc chuông, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện lên vẻ dữ tợn tột cùng.

“Bắt hắn, bắt hắn!"

Đám quỷ như nhận được mệnh lệnh nào đó, trong miệng phát ra tiếng gầm trầm thấp.

Tất cả bọn chúng đều vây quanh Tô An Lâm, nhìn chằm chằm vào hắn.

“Sao tất cả đều nhắm vào ta?"

Tô An Lâm lấy làm lạ, mà cách đó không xa, Ngô Sương nghe thấy tiếng chuông kỳ quái này, ánh mắt cũng càng thêm quái dị.

“Hình như ta đã nghe nói tới tiếng chuông này ở đâu đó rồi!"

Ngô Sương thì thầm:

“Từng nghe nói tới, chẳng lẽ là.."

“Sư tỷ, chẳng lẽ ngươi muốn nói là vị kia.."

Người luôn vui tươi cởi mở như Lâm Miêu Miêu giọng điệu cũng trở nên hoảng sợ.1043 chữ