Chương 1138: Sinh Ra Ảo Giác
“Trước mắt, chúng ta chỉ có thể dựa vào sát trận của chúng ta, ở trong trận pháp có thể ngăn cách âm thanh này, thế nhưng theo thời gian trôi qua, lực lượng của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ hao hết.
Tô An Lâm tự hỏi, nên giải quyết thế nào đây.
Hiện giờ thực lực của Tác Mệnh lão nhân chắc chắn là trạng thái suy yếu, chỉ là tiếng chuông lấy mạng của nàng quá mức quỷ dị, họ không có cách nào đối phó mà thôi.
Chỉ cần tìm ra phương pháp đối phó, tất cả mọi thứ sẽ được giải quyết.
Đột nhiên, trong đầu hắn đột nhiên loé lên sáng kiến, hắn nghĩ đến một chuyện.
Trước đó lúc tới đây, họ có đi ngang qua một tiệm mì.
Lúc đó, hắn từng nghe người xung quanh nói, có một số người đi tới nơi này, sau khi gặp phải quỷ dị thì nhắm mắt lại, bất tri bất giác đã ra khỏi nơi này.
“Nhắm mắt lại, không nhìn bất cứ thứ gì xung quanh thì sẽ không bị ảnh hưởng"
Tô An Lâm thấp giọng thì thầm, hắn dường như chợt hiểu ra, ngẩng đầu lên:
“Ta biết rồi, nhắm mắt lại"
“Ý ngươi là sao?"
Ngô Sương hơi sửng sốt.
“Các ngươi tiếp tục phát động trận pháp, ta đi chiếu cố nàng!"
Tô An Lâm vung rìu, lướt về phía trước.
Nhưng nếu có người nhìn hắn chính diện thì sẽ phát hiện, lúc này Tô An Lâm đang nhắm mắt lại.
"Leng keng...leng keng..."
Tiếng chuông bốn phía truyền đến bên tai, giờ khắc này, Tô An Lâm cảm giác xung quanh đều rơi vào yên tĩnh.
Tiếng chuông càng ngày càng nhẹ, trong lòng Tô An Lâm vui mừng, suy đoán của hắn quả nhiên không sai, nhắm mắt lại thì âm thanh này sẽ biến mất.
Đây không phải nói là âm thanh yếu đi mà là căn bản âm thanh này không tồn tại ở hiện thực, nó chỉ thông qua mắt của con người để tiến vào trong đầu người đó.
Vì vậy, âm thanh này giống như kích thích linh hồn của con người, khi nhắm mắt lại, có lẽ âm thanh sẽ không xâm nhập vào cơ thể được nữa.
“Mở mắt ra, sao ngươi không mở mắt ra.
“Nhìn ta đi, ngươi không nhìn ta thì ngươi sẽ chết.
“Chết tiệt, mở mắt ra.
Đây là giọng nói của bản thể lão nhân, sau khi nàng thấy Tô An Lâm nhắm mắt lại thì lập tức nóng nảy.
Vì điều này có nghĩa là tiếng chuông lấy mạng không thể nào xâm nhập vào linh hồn của Tô An Lâm nữa, cũng không thể khiến hắn sinh ra ảo giác.
“Ngươi nóng nảy, ngươi quả nhiên đã nóng nảy.
Tô An Lâm từng bước đi qua.
Tuy là bây giờ hắn đang nhắm mắt, nhưng vẫn cảm ứng được từng cây cỏ xung quanh.
Rìu trong tay vung lên, giải quyết từng quỷ dị xông tới.
“Tác Mệnh lão nhân, hiện giờ ngươi đã biến thành trạng thái này, ngươi không thể nào dùng được các công pháp nữa chứ nhỉ?"
“Hơn nữa, ngươi đã đến tuổi này rồi, tu vi cũng giảm xuống, nếu ta đoán không sai thì thọ nguyên ngươi cũng không còn nhiều đúng không?"
“Thọ nguyên? Ngươi đoán rất chính xác đấy"
Sắc mặt Tác Mệnh lão nhân có chút mất mát, thân thể dần dần bắt đầu run rẩy, một thân thịt mỡ cũng đang run rẩy dữ dội:
“Nhưng không sao, ta đã tìm được cách để tiếp tục sống, ta là thiên kiêu năm đó mà, năm đó ta biến thành quái vật, những người cười nhạo ta đều đã chết, không phải ta vẫn còn sống đến cuối cùng sao?"
“Các ngươi có biết ta sống như thế nào không?"
"Những người bước vào đây đều là để kéo dài mạng sống cho ta đấy"
Tô An Lâm nắm chặt rìu, ánh mắt nghiêm trọng, hắn suy đoán không sai.
Tác Mệnh lão nhân giết người, cũng không phải nàng thích giết mà là vì tiếp tục sống.
Mọi người trong thôn rơi vào một loại huyễn thuật nào đó và họ đều nghĩ là mình đang sống ở đây.
Chỉ là không ngờ họ đều trở thành lương thực của Tác Mệnh lão nhân.
Nói từ góc độ khác thì nơi này chính là một ‘Trại nuôi lợn!
Nếu họ nghe lời ở trong nhà, trong giấc ngủ sẽ bị tiếng chuông khống chế, từ đó về sau trở thành người canh giữ thôn ở đây.
Lúc này, có lẽ họ có thể sống lâu hơn một chút.
Nhưng một khi thọ nguyên của Tác Mệnh lão nhân sắp tới, chính là thời điểm nàng ta giết người để kéo dài mạng sống.
Nếu không nghe lời mà nửa đêm đi ra ngoài sẽ giống như bây giờ, quỷ dị đi lại xung quanh sẽ thẳng tay giết chết họ.
“Không ngờ một người đã từng là Linh Đang tiên tử lại biến thành thế này"
Tô An Lâm buồn bã, hắn đột nhiên nghĩ đến chính mình.
Nếu mình cũng sẽ biến thành quái vật, vậy thì làm sao bây giờ?
Điều này không khỏi làm cho hắn nghĩ mà sợ hãi.
Nhận thấy tiếng chuông đã hoàn toàn tiêu tán, lúc này Tô An Lâm mới sải bước ra, cảm giác được cục thịt đã ở ngay trước mặt, hắn giơ cao rìu lên.
“Tiểu tử, ngươi không thể giết ta, nếu không ta khiến cho ngươi chết không có chỗ chôn"
Linh Đang tiên tử dữ tợn hét lớn.
“Ta không thể chết, ta đã là bán tiên, ta biến thành bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ sống lâu như vậy, ta chính là vì đạp lên một bước cuối cùng kia, ta làm sao có thể chết?"
1026 chữ