Chương 1139: Tiêu Hủy Công Pháp
“Ngươi biết không, mấy đêm khuya nằm mơ, ta thấy tiên giới, cửa lớn tiên giới rất cao rất lớn, ở đó có tiên khí phiêu phù, chỉ cần hít một hơi hương vị ở đó đã làm cho người ta say mê"
“Tiểu tử, đi theo ta đi, ta dẫn ngươi thành tiên!"
“Phụt phụt!"
Tô An Lâm vung mạnh rìu xuống, lúc này, đầu của Tác Mệnh lão nhân nứt ra.
Keng keng keng...
Ngay sau đó, chuông trong tay nàng cũng rơi xuống đất.
“Con đường thành tiên bị cắt đứt!"
Linh Đang tiên tử nỉ non một câu, sau đó giống như trút hơi thở cuối cùng, hoàn toàn im bặt.
...
"Haiz!"
Lúc này Tô An Lâm mới mở mắt ra, thở hắt một hơi.
Tuy là nhắm mắt hắn cũng có thể cảm nhận được xung quanh, nhưng cần tập trung tinh thần, rất hao tổn sức lực.
Cho nên hắn vẫn thích nhìn bằng mắt.
Lúc này nhìn thi thể như cục thịt ngã xuống trước mặt, dạ dày Tô An Lâm cồn cào, cảm giác buồn nôn dữ dội đánh tới, làm cho sắc mặt hắn hơi trắng bệch.
Hết cách rồi, bộ dáng của Linh Đang tiên tử thật sự là hơi có lỗi với người xem.
“Tại sao nàng lại thành bộ dáng quỷ quái này chứ, đây chính là cái giá phải trả cho việc tu luyện tiên thuật sao?"
Tô An Lâm thì thầm.
“Sau này đánh chết ta cũng không dám tu luyện tiên thuật.
Ngô Sương không khỏi nặn ra lời khỏi kẽ răng.
Nếu nói, lúc trước nàng vẫn còn một chút ý nghĩ là mình sẽ may mắn, nhưng giờ khắc này đã tan thành mây khói.
“Con đường thành tiên sao, khoảnh khắc Linh Đang tiên tử đến chết thế mà vẫn chỉ nhớ đến chuyện này.
Tô An Lâm thổn thức.
Hắn thuận tay nhặt chuông của Linh Đang tiên tử lên, chiếc chuông này chỉ to bằng bàn tay, vốn dĩ nó có màu vàng óng ánh, lúc này đã biến thành màu nâu xám, đen sạm, phía trên dính đầy bùn đất và màu đỏ như máu.
“Đây chắc là Thánh khí nhỉ"
Tô An Lâm nói.
“Không sai, đây là chuông vàng nhỏ, chính là Thánh khí phối hợp dùng tiếng chuông lấy mạng, năm đó tông môn ban cho Linh Đang tiên tử, không ngờ cái này lại thành ác mộng của nàng"
Tô An Lâm gật gật đầu, hắn lắc đầu thở dài:
“Lúc trước còn có người nghi ngờ ở đây là một đại tu sĩ chế tạo địa vực kinh khủng, bây giờ xem ra người ta đoán như vậy cũng không sai"
“Đúng vậy, trở về phải bẩm báo việc này với tông môn “Đúng vậy, còn về ái chuông này.
Tô An Lâm hỏi:
“Quyển công pháp của tiên pháp tiếng chuông lấy mạng này đâu?"
“Từ khi ban cho Linh Đang tiên tử, sau đó tông môn phát hiện Linh Đang tiên tử biến thành quái vật thì đã tiêu huỷ công pháp này rồi"
Suy nghĩ một hồi, Ngô Sương nói.
“Đáng tiếc.
Tô An Lâm nhìn thi thể, thực ra hắn vẫn cảm thấy rất hứng thú đối với môn công pháp này.
Từ sâu trong linh hồn, tạo ra ảo cảnh làm cho người ta rơi vào ảo cảnh.
Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe qua loại chiêu thức này, lần này nếu không phải có Ngô Sương ở đây, chỉ e là hắn đã bị mắc lừa rồi, may mà đã giải quyết được phiền phức.
Hắn tiện tay thu hồi chuông vàng nhỏ, suy nghĩ đến việc sử dụng sau này.
Sắc mặt Ngô Sương cổ quái hỏi:
“Tô sư đệ, nghe ý của ngươi là ngươi vẫn muốn học công pháp này sao?"
Tô An Lâm cũng không giấu diếm:
“Không sai"
Ngô Sương đi đến bên cạnh Tô An Lâm, nắm lấy ống tay áo của hắn, nhíu mày nói:
“Sẽ biến thành quái vật đấy.
Đột nhiên, nàng nghĩ đến chiêu thức mà Tô An Lâm sử dụng lúc trước, thấp thỏm hỏi:
“Chiêu thức mà ngươi vừa mới sử dụng, không phải là..."
“Không sai, là tiên thuật, Thiên Ngoại Đạo Tiên!"
“Rít rít rít..."
Ngô Sương hít một hơi khí lạnh, sắc mặt phức tạp nhìn Tô An Lâm:
“Ngươi đã nói với tông chủ trưởng lão chưa?"
"Chưa nói, ta mới tu luyện không bao lâu, không muốn để cho họ lo lắng"
Quay đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Ngô Sương, Tô An Lâm cười nói:“Ngươi đừng nhìn ta như thế, ít nhất thì trước mắt ta vẫn chưa xuất hiện tình huống gì, hơn nữa ta cũng không phải đơn thuần tu luyện"
Ngô Sương có chút kỳ quái hỏi:
“Không phải đơn thuần tu luyện, vậy là ngươi..."
“Ta đã dùng một vài thủ đoạn, thủ đoạn đặc biệt, có lẽ có thể lách qua cái gọi là lời nguyền rủa của tiên thuật, sẽ không biến thành quái vật!"
Tô An Lâm nói, đương nhiên chỉ thêm chút tu tiên.
Nhưng hắn cũng không thể nói rõ ràng.
“Sư tỷ, làm phiền ngươi một chuyện, về chuyện ta tu luyện tiên thuật, xin ngươi giữ bí mật.
Tô An Lâm nghiêm túc nói.
“Cái này."
Ngô Sương nắm lấy bả vai Tô An Lâm:
“Ngươi chắc chắn chưa? Sư phụ và các trưởng lão cũng có thể giúp đỡ ngươi.
“Nếu họ có thể trợ giúp thì sẽ không có việc đến bây giờ vẫn chưa có ai thành công"
Tô An Lâm lắc đầu nói:
“Ta chỉ muốn làm theo cách của ta, muốn thử xem thế nào"
“Vậy được rồi"
Ngô Sương gật đầu:
“Nhưng nếu thân thể của ngươi có cái gì khác thường thì nhất định phải nói ngay với ta.
“Được.
Tô An Lâm hít sâu một hơi, thật ra hắn cũng không muốn mạo hiểm nhưng hắn chỉ là học tập thêm, cho nên cảm thấy mình không giống với những người khác.
1022 chữ