Chương 1151: Cảm Giác Quê Nhà
“Đúng là có chút thu hoạch, lúc ban ngày sang đây tìm ngươi, thấy ngươi không có ở nhà cho nên tối nay lại tới, đúng lúc ta cũng đói rồi, chúng ta cùng ăn cơm đi “Được!"
Tô An Lâm thu dọn những vật linh tinh trên bàn đá, Cầm tiên tử lấy ra vài món ăn từ trong giới chỉ trên ngón tay.
“Ban nãy ta vừa nấu, nhân lúc còn nóng thưởng thức xem Tô An Lâm nhướng mày ngạc nhiên hỏi: “Ngươi còn biết nấu cơm à"
“Biết chứ, hì hì!"
Cầm tiên tử bỗng nhiên cười rộ lên.
Nụ cười tươi này, làm cho Tô An Lâm thấy cũng sững sờ.
Bởi vì hắn biết rõ, Cầm tiên tử vẫn luôn lạnh lùng, nàng không thể nào cười hì hì thế được.
Hơn nữa từ lúc Cầm tiên tử tiến vào cho đến bây giờ, Tô An Lâm phát hiện ra, Cầm tiên tử mang đến cho hắn cảm giác và khí chất không phải lạnh lùng kia, mà lại vô cùng nhiệt tình.
Hắn cẩn nhận ngẫm lại xem, Cầm tiên tử có biết nấu cơm không đây? Còn tự mang rượu đến, hoàn toàn là chuyện không thể nào.
‘Nàng đổi tính rồi sao?
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái.
“Nhìn ta làm gì, ngồi đi, thức ăn ta nấu khá ngon đó"
Cầm tiên tử cười híp mắt nói.
“Ừm, ăn đi, ăn đi!"
Tô An Lâm quyết định án binh bất động, phải xem xem Cầm tiên tử rốt cuộc là như thế nào rồi mới tính tiếp.
Hai người ngồi xuống, Tô An Lâm bắt đầu lướt mắt nhìn qua những món ăn trên bàn.
Những món ăn cũng khá phong phú, nhưng cũng là những món ăn thường ngày, chứ không phải loại món ăn sang quý gì.
Thịt kho tàu, thịt kho tàu cùng với đậu phộng xào và rau cải xào.
Những món ăn đơn giản nhưng lại cho Tô An Lâm cảm giác quê nhà.
Tô An Lâm gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng, hắn chợt nhíu mày:
“Có hơi mặn, nhưng vẫn có thể ăn được.
“Mặn sao?"
Cầm tiên tử cũng ăn một miếng:
“Đúng là có hơi mặn, bỏ muối nhiều quá rồi"
“Không sao, ta không kén ăn"
Tô An Lâm khẽ cười.
“Vậy thì tốt"
Cầm tiên tử cũng híp mắt cười nói.
“Nào, uống một chén đi!"
Tô An Lâm nâng chén rượu trong tay lên, khẽ chạm vào chén rượu của Cầm tiên tử.
Sau khi chạm chén, Tô An Lâm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào nàng uống rượu.
Động tác và tư thế của nàng, hoàn toàn khác với trước đây.
Trước đi khi Cầm tiên tử uống gì đó thì đều là tay phải nâng chén, tay trái dùng ống tay áo che đi nửa phần gương mặt, sau đó sẽ uống cạn một hơi.
Nhưng bây giờ, lúc nàng uống cũng giống hệt với những người bình thường vậy, chỉ nâng chén lên rồi trực tiếp uống cạn.
Một chén rượu lót bụng, Cầm tiên tử vỗ ngực cảm khái nói:
“Rượu ngon"
“Ngon thì uống nhiều một chút.
Tô An Lâm thản nhiên nói, sau đó còn rót thêm một chén cho Cầm tiên tử.
Cầm tiên tử bật cười cũng không để ý gì nhiều chỉ nói:
“Nói đến thì, hôm nay ban ngày ngươi đã đi đâu vậy? Ngươi lén ra ngoài chơi có đúng không?"
“Ta ra ngoài làm việc, làm sao vậy?"
“Ồ, ta còn tưởng rằng ngươi ra ngoài chơi đó, haiz, nơi này thực sự quá bí bách, cả ngày tu luyện, thật sự quá nhàm chán"
Tô An Lâm: “..."
Hay thật, lời này có thể thốt ra được từ trong miệng Cầm tiên tử, nghe thế nào cũng cảm thấy là lạ.
Hắn có một suy đoán, người trước mặt hắn chắc chắn không phải Cầm tiên tử.
Nhưng dựa vào thanh trạng thái, thì lại không có sai sót nào.
“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Nàng đang ăn cơm cùng ngươi.
“Phải rồi Tô An Lâm, gần đây ngươi hay đi ra ngoài vậy ngươi có biết gần nơi này có nơi nào để chơi vui hay không hả?"
Bỗng nhiên Cầm tiên tử ghé sát đến, nhỏ giọng nói với hắn.
Tô An Lâm cau mày:
“Ngươi muốn ra ngoài chơi à?"
Cầm tiên tử ra sức gật đầu, nói:
“Đúng vậy đúng vậy, nếu không thì bí bách quá, à phải rồi, gần đây có nơi nào bán kẹo hồ lô hay không, ta muốn ăn kẹo hồ lô"
"Ha ha ha..."
Tô An Lâm bỗng nhiên bật cười lớn, hỏi lại:
“Sao đột nhiên ngươi lại nghĩ đến muốn ăn kẹo hồ lô?"
“Bởi vì kẹo hồ lô ngon mà."
“Trước đây cũng không thấy ngươi thích ăn món này “Đó là trước đây!"
Cầm tiên tử đảo mắt nhìn sang chỗ khác, dường như sợ Tô An Lâm sẽ hỏi tiếp vấn đề này vậy, nàng đổi chủ đề nói:
“Phải rồi, ngươi nói cho ta biết đi, bên ngoài có nơi nào chơi vui không, có món nào ăn ngon hơn cả kẹo hồ lôkhông?"
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái:
“Ngươi muốn ăn món gì?"
“Ăn kẹo, ta muốn ăn đồ ngọt, ngọt ngọt rất ngon.
Cầm tiên tử lẩm bẩm.
“Sao bây giờ ngươi lại giống với trẻ con như vậy?"
Tô An Lâm nhíu mày hỏi.
“Ách... vậy sao, ta không phải trẻ con.
Cầm tiên tử hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi xem, ta còn biết uống rượu đó.
“Chắc không phải là ngươi bị bị Hắc Sát tiên tử ảnh hưởng rồi đó chứ?"
Tô An Lâm hỏi.
Nhưng hắn ngẫm nghĩ lại thì cảm thấy như vậy cũng không đúng.
Trải qua lâu như vậy rồi, ký ức ấn ký về Hắc Sát tiên tử cũng đã tiêu tán đi gần hết rồi, huống hồ Hắc Sát tiên tử còn là người lạnh lùng hơn cả Cầm tiên tử.
Nàng cũng không thể nào giống với bộ dạng lúc này được.
1025 chữ