Chương 1152: Ngươi Rốt Cuộc Là Ai?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1152: Ngươi Rốt Cuộc Là Ai?

Cầm tiên tử thoáng sững sờ:

“Hắc Sát tiên tử là gì?"

“Ngươi không biết sao?"

Tô An Lâm cau mày lại.

“À... ăn cơm, ăn cơm thôi.

Cầm tiên tử dường như không muốn nói gì nữa, còn bảo Tô An Lâm uống rượu!

Nhưng Tô An Lâm không muốn uống rượu tiếp nữa, Cầm tiên tử nhất định có vấn đề.

“Bộp!"

Hắn bất thình lình đập mạnh xuống bàn, một tay kia túm lấy bả vai của Cầm tiên tử.

“Nói, ngươi rốt cuộc là ai?"

“Nói, ngươi rốt cuộc là ai?"

Giọng nói Tô An Lâm vang vọng đột ngột xảy tới làm cho Cầm tiên tử giật mình một phen.

Nàng hoang mang lắp bắp nói:

“Ta...ta không phải..."

“Ngươi không phải Cầm tiên tử, nói, ngươi là ai?"

“Ta...ta là Tần Tiểu Cầm!"

Cầm tiên tử hết cách, chỉ có thể nói ra sự thật:

“Tô ca ca, ngươi còn nhớ không, ở trong mộng cảnh ngươi còn an ủi ta đó"

Tô An Lâm bỗng nhiên nhớ đến, hắn cau mày nói:

“Tần Tiểu Cầm, ngươi là muội muội của Tần Văn Quân!"

“Đúng, đúng"

“Đùa cái kiểu gì vậy, không phải ngươi đã chết rồi hay sao?

“Ở trong mộng ta từng nói với ngươi, mặc dù ta đã chết rồi nhưng ta vẫn ở bên cạnh tỷ tỷ, nhưng trước đây vẫn luôn ẩn tàng ở chỗ sâu trong ký ức của tỷ tỷ, mãi cho đến khi nàng sử dụng Mộng lưu ly, nàng mới gọi ta ra ngoài"

Vẻ mặt Tần Tiểu Cầm thấp thỏm nói.

“Vậy Cầm tiên tử đâu, sao cơ thể của nàng ấy lại bị ngươi kiểm soát rồi?"

Sắc mặt Tô An Lâm tỏ ra khó hiểu.

Về cơ bản hắn đã tin được lý do này, vì Tần Tiểu Cầm không hề thể hiện ra bất kỳ điều gì khiến hắn cảm thấy có hại.

“Tỷ tỷ nói, nếu có lúc nào ta cảm thấy nhàm chán thì có thể cho ta chiếm dụng cơ thể một lúc, để ta đi ra ngoài ăn chút đồ ngon gì đó"

“Nàng đối với ngươi thật tốt, lỡ như ngươi đi làm việc xấu gì thì phải làm sao?"

Tô An Lâm nhíu mày.

“Sẽ không đâu, những công pháp kia của nàng ta cũng không biết dùng"

Tần Tiểu Cầm ngại ngùng ngồi xuống trở lại, nàng xoa bả vai của mình, nhăn mặt nói:

“Đau quá.

“Xin lỗi ngươi, nhưng cũng không thể trách ta được, ai bảo ngươi không chịu nói sự thật với ta, ta không giết ngươi ngay là đã tốt cho ngươi rồi.

Tần Tiểu Cầm trừng lớn đôi mắt:

“Ngươi còn muốn giết chết ta?"

“Nói vậy có nghĩa là, hiện giờ ngươi có thể sử dụng thân thể của tỷ tỷ ngươi, nhưng lại không thể dùng công pháp của nàng?"

“Đúng vậy"

“Vậy ngươi làm chuyện gì, nàng có biết hay không?"

”Thường thì sẽ không biết, vì lúc ta ra ngoài, nàng đã ngủ rồi, trừ khi ta nói với nàng, thì nàng mới biết được.

"Còn có thao tác thế này à?

Tô An Lâm coi như đã hiểu rõ, bèn nói:

“Chẳng trách vừa nãy ngươi hỏi đến chuyện của Hắc Sát tiên tử, ngươi không biết, xem ra những chuyện nàng làm, ngươi cũng không biết được.

Tần Tiểu Cầm gật gù:

“Đúng vậy, đúng vậy, cho nên ngươi hỏi ta một vài chuyện, ta đều không biết gì cả"

“Haiz, vậy được rồi, sau khi ta trở về sẽ dắt ngươi ra ngoài đi lòng vòng, dạo phố chợ chơi"

“Được đó, ngươi thật tốt.

Tần Tiểu Cầm bật cười hì hì, Tô An Lâm thấy rất quái dị.

Cùng lúc đó, trong lòng hắn lại càng thấy tò mò, đây thật sự là muội muội của Cầm tiên tử hay sao? Hay là Cầm tiên tử mong nhớ muội muội nên nóng lòng xuất hiện ra nhân cách thứ hai?

Lúc này Tần Tiểu Cầm đã uống rượu đến say khướt, nhìn thì thấy giống hệt như những gì nàng đã nói, nàng không thể sử dụng công pháp của Cầm tiên tử, bao gồm cả nội khí.

Cho nên uống một chút là đã say rồi.

“Dáng vẻ này của ngươi, lỡ như gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao?"

Tô An Lâm rất khó tưởng tượng Tần Tiểu Cầm làm một người bình thường thì sẽ đối mặt với bên ngoài như thế nào.

“Có nguy hiểm thì ta sẽ đánh thức tỷ tỷ ngay lập tức.

Tần Tiểu Cầm nghiêm túc nói.

Sau đó, nàng bỗng nhiên cố lấy hết can đảm, hai cánh tay nhỏ bé túm chặt lấy cánh tay Tô An Lâm, vẻ mặt tỏ ra mong đợi.

Tô An Lâm: “??"

“Ách...Tiểu Cầm, ngươi thế này là..."

“Tô đại ca, tỷ tỷ nói với ta, nàng và ngươi...ừm...từng làm cái đó...có đúng không?"

Sắc mặt Tô An Lâm khó hiểu nhưng vẫn gật đầu đáp lại:

“Đúng vậy, nhưng lần đó đơn thuần chỉ là việc ngoài ý muốn, nàng trúng độc, ta chỉ làm việc tốt thôi..."

“Vậy ngươi cũng tốt bụng thật đó"

“Cũng thường thôi, sao vậy? Tỷ tỷ ngươi nói với ngươi chuyện này làm gì?"

Tô An Lâm cảm thấy kỳ lạ, đôi tỷ muội này còn nói đến những chuyện vui vẻ thế này à.

Sao cái gì cũng kể hết vậy.

“Chỉ là tùy tiện nói đến mà thôi"

“Vậy nàng ấy cảm thấy thế nào? Ta có lợi hại hay không?"

Tô An Lâm hỏi dò.

Nói xong, Tô An Lâm mới cảm thấy có chút hối hận.

Ngươi ta chỉ là một tiểu muội muội mà ta lại còn hỏi người ta như vậy, ta đúng thật là cầm thú!

Nhưng cảm giác mà Tô An Lâm có được chính là một loại cảm giác mới lạ!

Thậm chí hắn đã tưởng tượng ra tình huống nếu thật sự yêu đương với Cầm tiên tử.

Ừm, một người, nhưng dường như có đến hai phần vui sướng.

1031 chữ