Chương 1153: Băng Sơn Mỹ Nhân
Một phần sung sướng vì có Băng sơn mỹ nhân.
Một phần sung sương là nhờ Muội tử nhà bên.
Chậc chậc, không được nghĩ nhiều, nghĩ nhiều rồi sẽ chảy máu mũi mất.
“Khụ khụ, ta chỉ tùy tiện hỏi thôi, ngươi đừng nghĩ nhiều.
Tô An Lâm vội vàng nói thêm vào, hắn không muốn hình tượng của mình trong lòng muội tử này trở nên xấu xa, tránh để về sau lại mách lẻo lại cho Cầm tiên tử biết.
Nào ngờ, Tần Tiểu Cầm chỉ thản nhiên nhún vai nói:
“Yên tâm đi, ta sẽ không nghĩ nhiều, hơn nữa ngươi cũng không cần phải lo lắng, ta sẽ không nói lại với tỷ tỷ"
“Ngoài ra, ta cũng không còn nhỏ nữa, ta chỉ nhỏ hơn tỷ tỷ một tuổi mà thôi, chẳng qua là do những năm này ta không sinh sống ở bên ngoài, cho nên có những thứ ta không hiểu được.
Tô An Lâm bỗng nhiên cảm thấy có chút đáng thương thay cho cô nhóc này.
Tần Tiểu Cầm túm lấy tay của Tô An Lâm, nói lấp lửng:
“Nhưng, tỷ tỷ thật sự đã nói với ta ngươi có lợi hại hay không"
Tô An Lâm nhất thời trở nên hồi hộp vô cùng:
“Nàng nói thế nào?"
“Nàng nói ngươi không được..."
Tô An Lâm: “???"
Giả, chắc chắn là giả, nhất định là Tần Tiểu Cầm nói dối lừa hắn, ha ha ha...
Tô An Lâm bất lực nói:
“Chỉ vậy thôi à?"
“Ừm, thực sự tỷ tỷ ta hoàn toàn không có cảm giác gì cả, nàng nói trong lúc lơ đễnh một xíu là đã xong việc rồi “Tô An Lâm: “..."
“Cái gì mà gọi là trong lúc lơ đễnh một xíu là đã xong, lời này cũng quá vô lý rồi, nhất định là do tỷ tỷ ngươi không muốn ngươi học theo cái xấu, cho nên mới cố ý lừa ngươi.
Tô An Lâm cảm thấy chắc chắn là như vậy.
Cơ thể hắn cường tráng đầy bắp thịt, lợi hại như thế này, sao hắn lại không được cơ chứ?
“Được thôi, hay là ngươi cho ta thử xem, ta thử thì biết ngay thôi Bỗng nhiên, Tần Tiểu Cầm ngông cuồng thốt lên, đưa ra lời mời giao chiến.
Tô An Lâm như bị lôi điện đánh trúng vậy, hắn nhìn về phía Tần Tiểu Cầm với vẻ mặt khó tin.
Tần Tiểu Cầm bị nhìn chằm chằm như vậy thì có chút mất tự nhiên, hai má bất giác đỏ lên: “Ngươi nhìn cái gì, ta đã thành niên rồi, ta cũng không phải con nít, hơn nữa, ta rất thích Tô ca ca ngươi, mà ngươi và tỷ tỷ ta cũng đã phát sinh chuyện đó, vậy thì chúng ta có làm cũng không có việc gì chứ?"
Lý do rất hùng hồn, logic cũng chính xác, nhưng suy cho cùng đây là cơ thể của Tần Văn Quân mà, nếu bị Tần Văn Quân biết được, nàng có tức chết không đây?
Hơn nữa, nếu có thai, vậy thì tính là con của ai chứ?
Con của tỷ tỷ, hay là con của muội muội?
“Không được, không được!"
Tô An Lâm lắc đầu, dứt khoát từ chối.
“Sao lại không được, tỷ tỷ ta không xinh đẹp sao?"
Tần Tiểu Cầm cúi đầu, có chút kỳ quái nhìn xuống thân thể mình rồi nói.
“Không phải không xinh đẹp, nhưng đây dẫu sao cũng là cơ thể của tỷ tỷ ngươi, ngươi nói xem có phải không?
Với lại, chúng ta cũng không quen biết nhau được bao lâu.
“Nhưng ta thấy không sao mà, ta chỉ cảm thấy bí bách quá, muốn ngươi hầu hạ ta một chút để ta cảm nhận..."
Tô An Lâm thở dài, hắn biết, Tần Tiểu Cầm phần lớn là vì thiếu yêu.
“Lần sau đi, lần sau xem tình hình Tô An Lâm kéo dài thời gian nói:
“Tốt nhất là ngươi nên bàn bạc với tỷ tỷ ngươi một chút, nếu nàng đồng ý, ta cũng bằng lòng giúp đỡ"
Tô An Lâm vô cùng nghiêm túc, suy cho cùng hắn là chính nhân quân tử, sẽ không làm ra những chuyện lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn như thế này.
“Vậy thì tỷ tỷ chắc chắn sẽ không đồng ý đâu, ngươi cũng không phải không biết tính cách nàng, nàng rất hung dữ, với lại dù nàng có thật sự thích đi nữa thì phần lớn nàng cũng sẽ nói không được.
“Ngươi cũng khá hiểu tỷ tỷ của ngươi đó.
Tô An Lâm khẽ cười nói:
“Được rồi, trời đã tối muộn, ngươi trở về nghỉ ngơi sớm chút đi “Vậy ta đi đây, ta bảo tỷ tỷ đi ra vậy"
Tần Tiểu Cầm lưu luyến nắm lấy cánh tay của Tô An Lâm, bất chợt nàng ghé đến, hôn một cái lên trên khuôn mặt của hắn.
Tô An Lâm: “??"
"Ách..."
“Hì hì hì, ngươi đừng có ngại ngùng như vậy, ta đã nói ta thành niên rồi mà, từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn hy vọng có một tướng công tốt!"
Tần Tiểu Cầm nghiêm túc mở lời sau đó còn vẫy tay chào:
“Ta đi đây, sau này sẽ tìm ngươi đi chơi nhá!"
Nàng đứng yên tại chỗ, bỗng nhiên đầu rũ xuống.
Cũng đúng vào lúc này, Cầm tiên tử bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khí chất ấm áp của tiểu muội nhà bên bỗng chốc tiêu tan đi, đổi lại thành khí chất lạnh lẽo như băng kia.
Lạnh lùng băng giá!
Tô An Lâm nhướng mày, Cầm tiên tử trở lại rồi.
Ánh mắt băng lãnh lướt nhìn về phía Tô An Lâm, sau khi nhận ra trước mặt là người quen, nơi này cũng rất an toàn, vẻ mặt của Cầm tiên tử mới buông lỏng.
“Muội muội ta vừa nãy đến đây rồi sao?"
Sắc mặt Tô An Lâm tỏ ra khó hiểu, hắn gật đầu rồi nói:
“Ừm thì..ngươi có biết vừa nãy nàng ấy đã nói với ta những gì không?"
1034 chữ