Chương 1155: Sao Ta Biết Được?
Nàng làm sao biết được, Tô An Lâm đã tăng thêm điểm để đưa Hàn minh công lên đến cấp bậc Đại sư.
Dù cho hắn không phải người có thể chất thích hợp để luyện Hàn minh công, nhưng sở hữu lực lượng cường đại như vậy cũng đã khiến hắn trở nên phi thường.
Nguyên nhân rất đơn giản, hiện tại lĩnh ngộ của Tô An Lâm về Hàn minh công đã vượt xa Cầm tiên tử rất nhiều.
Ngay sau đó, hàn lực mênh mông dâng trào cũng khiến cho Cầm tiên tử cảm thấy lạnh lẽo.
“Sao có thể như vậy?"
Ánh mắt Cầm tiên tử ngưng trọng lại, nàng vậy mà lại cảm thấy lạnh.
Bịch bịch bịch!
Bước chân Cầm tiên tử bỗng dừng lại, sau đó lùi về phía sau, ánh mắt nàng khó tin nhìn về phía Tô An Lâm.
Nàng thua rồi, hơn nữa còn thất bại trong chính môn công pháp Hàn minh công mà nàng vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo.
“Đa tạ đã nhường Tô An Lâm dừng động tác lại, cũng thu hồi lại lực lượng của mình.
“Ngươi..ngươi đã luyện được Hàn minh công từ lúc nào?"
Cầm tiên tử trầm giọng hỏi.
“Từ rất lâu rất lâu rất lâu trước đây"
“Hừ, ta đi đây"
Nói xong, Cầm tiên tử quay đầu rời đi.
Tô An Lâm tỏ ra khó hiểu, thế này là tức giận rồi sao, như vậy cũng hơi không lịch sự rồi nhỉ.
Hắn khẽ lắc đầu cũng lười để tâm đến, sau đó hắn quay về phòng.
“Chủ tử, đối mặt với mỹ nhân như vậy mà ngươi lại không chút động lòng, ngươi cũng quá lợi hại rồi đó"
Sau khi Cầm tiên tử rời đi chưa được bao lâu, Hoa loa kèn đã cất giọng cảm khái.
Tô An Lâm thản nhiên lên tiếng:
“Bớt nói nhảm lại, nói xem, khi nào thì ngươi hóa hình đây?"
“Sao ta biết được?"
Nghe thấy Tô An Lâm hỏi như vậy, hoa loa kèn vội vàng ngậm miệng lại.
Liên quan đến thời gian hóa hình là chuyện bí mật lớn nhất đời nó, cho nên nó sẽ không nói cho người khác biết. Yên tĩnh trôi qua một ngày, ngày hôm sau, Tô An Lâm đến tụ họp cùng Lâm Vũ Thân.
Điều khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn chính là Lâm Vũ Thân vừa đến đã cau mày nói với hắn:
“Tô sư đệ, tối hôm qua ta đã cân nhắc thật kỹ càng, ta cảm thấy ta vẫn không nên đi thì hơn.
Những lời Lâm Vũ Thân nói ra làm cho Tô An Lâm sững sờ, sắc mặt hắn tỏ ra khó hiểu hỏi:
“Lâm sư huynh, ngươi gặp phải chuyện gì rồi hay sao?"
Ánh mắt Lâm Vũ Thân có chút mất mát, cả người trông giống như một quả bóng cao su đã bị xì hết hơi ra vậy, hắn ta thở dài một tiếng:
“Thật không dám giấu diếm, tối hôm qua ta cố ý đi thăm dò thì biết được cái nơi mà Ngô Xương Lâm nhờ chúngta đến giúp đỡ thực sự có Thái tuế nhục hoang, nhưng đây không phải mấu chốt, điều quan trọng là trong số những người của hắn ta đi tới đó có ba cao thủ Khí cảm cảnh, mà ba người đó đều là trụ cột của Ngô gia, nghe đâu...đều không có tung tích"
Tô An Lâm nhíu mày, đều mất tích hết sao!
“Nói như vậy, họ đã chết bên trong đó sao?"
Lâm Vũ Thân gật đầu:
“Đúng vậy, đều chết ở bên trong đó, mặc dù Ngô gia không thừa nhận, nhưng đoán chừng mất tích chính là đã chết rồi, Ngô gia cũng sợ mình thất thế cho nên mới không công bố ra bên ngoài.
Tô An Lâm trầm giọng nói:
“Nếu bỗng chốc chết đi ba cao thủ Khí cảm cảnh như vậy, điều này thật sự có hơi vô lý!"
“Còn không phải sao?
Lâm Vũ Thân phiền muộn nói:
“Thật không dám giấu diếm, tuy rằng ta cũng là Khí cảm cảnh, nhưng ta cũng tự mình biết thực lực của mình, thực lực của ta không đạt đến trình độ cao nhất trong Khí cảm cảnh, nếu đi đến đó, ta có thể cũng sẽ chết ở bên trong!"
“Ta vẫn còn trẻ, khó khăn lắm mới đạt đến trình độ như ngày hôm nay, nói thật thì ta cũng không muốn từ bỏ cuộc sống hiện tại của mình"
Nói tóm lại thì chỉ có gom gọn có một câu: Lâm Vũ Thân không muốn chết.
Tô An Lâm có thể thông cảm được, nói một cách công tâm, nếu không phải hắn có thể nhìn thấy thanh máu, e rằng hắn cũng chẳng dám đi tới đó.
Ít nhất cũng phải suy nghĩ cho thật kỹ càng một phen.
Lâm Vũ Thân nói tiếp:
“Tô sư đệ, ngươi nghe ta khuyên một câu, ngươi cũng đừng đi nữa, nơi đó quá mức nguy hiểm. Vốn dĩ ta còn tưởng rằng, bên phía Ngô gia chỉ chết một cao thủ Khí cảm cảnh, nếu vậy thì cũng có thể thử sức một phen, suy cho cùng chúng ta cũng có hai người! Nhưng bây giờ xem ra, chỉ hai chúng ta thì vẫn quá ít.
Tô An Lâm trầm giọng nói:
“Không phải Ngô Xương Lâm đã nói bên hắn ta cũng sẽ dẫn người đến hay sao"
“Nói là dẫn người đến thì cũng không sai, nhưng dẫu sao chúng ta cũng không quen thuộc gì?
Lâm Vũ Thân lắc đầu cảm khái, ánh mắt bất giác cụp xuống:
“Tô sư đệ, có phải ngươi cảm thấy sư huynh quá nhát gan hay không"
Tô An Lâm khựng một chút rồi đáp lại:
“ cũng không có.
“Ha ha, ta biết chắc chắn ngươi sẽ có suy nghĩ như vậy, dù thế nào thì ta cũng là sư huynh của ngươi, bây giờ ta lại chùn bước như vậy, ngươi có suy nghĩ này thì cũng rất bình thường, nhưng sư huynh đây cũng không còn cách nào"
1014 chữ