Chương 1156: Từ Chối
“Ta có thể hiểu được.
“Tuy rằng ta được sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng ngươi biết đó, ta cũng chỉ là dòng thứ, từ nhỏ đến lớn vì thiên phú của ta không tốt, mẫu thân lại sớm qua đời, ta bị người đời khi dễ, sau đó gia tộc lại tìm cho ta một mối hôn sự, nhưng ngươi có biết sau đó đã xảy ra chuyện gì không? Ta bị người ta từ hôn!"
Lúc nói ra lời này, Lâm Vũ Thân cắn chặt răng vô cùng phẫn nộ.
Ánh mắt Tô An Lâm ngưng trọng lại:
“Từ hôn à..."
“Đúng vậy, lúc đó ta bị người ta cười nhạo, chửi mắng, ngày nào cũng như ngày nấy, khi đó ta còn muốn chết đi, may mà lòng ta đủ kiên định, từ ngày đó trở đi ta điên cuồng lao vào luyện võ, cuối cùng ta đã thành công"
"Ta từ một đệ tử ngoại môn, từng bước từng bước một đi lên đến vị trí được như ngày hôm nay, ngươi biết là vì sao không? Vì ta muốn nói nói cho chính bản thân ta biết, ta phải từng bước đi lên lên cao nhất, sau này cuối cùng ta cũng đã làm được! Ngươi biết không, cái gia đình từ hôn với ta, về sau còn đến cầu xin ta nữa kìa!"
"Họ lại còn không biết xấu hổ muốn để nữ nhi của họ phục hôn với ta, ha ha ha, tức cười chết mất. Tô An Lâm suy đoán:
“Vậy chắc chắn đã bị ngươi từ chối rồi đúng chứ"
“Ách...không có"
Lâm Vũ Thân lúng túng gãi đầu.
Tô An Lâm: “..."
“Họ đã hủy hôn với ngươi, sao ngươi lại không từ chối?"
Tô An Lâm không nhịn được liền hỏi.
“Vì người đó thật sự rất xinh đẹp, hơn nữa..."
Lâm Vũ Thân liếc nhìn khắp xung quanh, sau khi đã xác định không có người nào, hắn ta mới cười híp mắt nói:
“Sau khi trở thành vợ ta, thì ta mới có thể dễ dàng cho nàng ta đẹp mặt được chứ"
Hay thật, Lâm Vũ Thân lại còn ôm suy nghĩ thế này.
Có thể tưởng tượng được, nữ nhân đã từ hôn kia sau khi gả cho Lâm Vũ Thân nhất định đã chịu khổ rất nhiều nhi.
Nhưng ai bảo hắn ta lại trở thành thân truyền cơ chứ.
“Ta biết rồi Lâm sư huynh, vậy ta đi một mình đến đó vậy"
“Ách.... ngươi còn muốn đi đến đó sao?"
Lâm Vũ Thân có chút lo lắng.
“Ta vẫn muốn đi đến đó xem thử, ăn được Thái tuế nhục đã khiến ta nhận được lợi ích lớn thế này, nếu nói đó thật sự có Thái tuế nhục chẳng phải ta sẽ càng mạnh hơn nữa sao?"
Lâm Vũ Thân chép chép miệng, rõ ràng hắn ta cũng rất nhung nhớ cảm giác đó.
“Hay là ta cũng đi?"
Lâm Vũ Thân thấp giọng nói.
“Ngươi chắc chắn chứ?"
Tô An Lâm hỏi.
“Ách...hay là đi xem thử một chút thôi?"
Lâm Vũ Thân lại chần chừ không đưa ra được chủ ý.
“Không nói nữa, ta đi trước đây.
Tô An Lâm liền đi ra ngoài, Lâm Vũ Thân khựng lại một chút rồi cũng đi theo sau:
“Thôi vậy, thôi vậy, đến lúc đó ta sẽ quan sát thật kỹ, nếu nắm chắc thì ta cũng sẽ ra tay.
Tô An Lâm đến cạn lời với hắn ta, nói cả nửa ngày rồi cũng đi.
Nhưng khi thấy Lâm Vũ Thân cũng đi cùng, Tô An Lâm cũng khá vui vẻ.
Nguyên nhân rất đơn giản, chí ít hắn và Lâm Vũ Thân cũng có quen biết.
Ngoài ra, sau khi biết được Lâm Vũ Thân là người từng bị người khác từ hôn, ở trong mắt Tô An Lâm, từ hôn cũng không phải chuyện xấu mà trái lạ là một chuyện tốt.
Mọi người đều biết rằng, người bị từ hôn đều không phải người đơn giản, thường đều sẽ là người có đại khí vận, nếu cùng hắn hành động, chắc hẳn...
Bỗng nhiên Tô An Lâm sững sờ, nếu hắn ta thật sự là một người có đại khí vận, vậy nếu ta đi theo hắn ta thì liệu có bị đại khí vận của hắn ta áp chế hay không?
Phải biết rằng, người ở bên cạnh đại khí vận đều đã chết không còn một mống.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô An Lâm tái đi.
“Lâm sư huynh, hay là ngươi đừng đi nữa.
“Sao vậy, Tô sư đệ, khó khăn lắm ta mới hạ quyết tâm đi một chuyến, sao ngươi còn nói như vậy chứ?"
“Vì ta sợ!"
“Đừng sợ, ta nghĩ kỹ rồi, ta nhất định phải kiên cường, ta quyết định sẽ học theo ngươi, cố gắng đối mặt với khó khăn"
"Haiz..."
Vừa đi vừa nói, thấm thoát hai người đã xuống núi, đoàn người Ngô Xương Lâm đã đợi sẵn ở dưới chân núi.
Ngoài hắn ta ra, tổng cộng còn có hơn mười người đợi ở đó.
Họ đều là người của Ngô gia, trong đó có một người có thanh máu cao nhất.
"2100/2100"
Tô An Lâm nhướng mày, nhìn về hướng người này.
Đây là một lão giả mặc hắc bào, trên phần ngực áo được khảm một ấn ký hoa lan.
“Tô sư huynh, Lâm sư huynh!"
Ngô Xương Lâm chắp tay ôm quyền nói.
“Những người này là..."
“Vị này là một người bằng hữu của phụ thân ta, gọi là Hà lão, đặc biệt mời đến để giúp đỡ.
Ngô Xương Lâm chỉ vào lão giả trên ngực áo có thêu hoa lan kia.
Rất rõ ràng đây là cường giả Khí cảm cảnh.
Còn về những người khác đều là cao thủ Nội khí, họ đều là người của Ngô gia.
“Ra mắt hai vị thân truyền, vậy bây giờ chúng ta xuất phát thôi"
Hà lão khách khí nói.
1010 chữ