Chương 1161: Pháo Khí

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1161: Pháo Khí

Vèo!

Hai chân hắn giống như pháo khí, cả người phóng lên trên.

“Muốn chạy ư"

Tô An Lâm vọt tới trước, dòng nước tự động tản ra. Hàn Minh Công tản ra ý lạnh, lập tức bao phủ cả bốn phía, Hà lão sợ hãi phát hiện lớp băng cách hắn càng ngày càng gần.

Khuôn mặt già nua của hắn lập tức trầm xuống, không thể chạy được nên đành dùng hết sức quay lại, ngăn cản chiêu thức của Tô An Lâm.

“Vèo vèo vèo!"

Động tác của Tô An Lâm càng lúc càng nhanh, khí huyết lại vô cùng cường đại. Trái lại thanh máu của Hà lão mới có 1800, trên bản chất hắn mới là cảnh giới Khí Cảm tầng một, đương nhiên không phải là đối thủ.

Phập phập!

Cuối cùng hắn cũng không ngăn cản được, lưỡi đao chạm vào trán hắn, chẻ đầu thành hai nửa.

Tô An Lâm thuận tay nhặt lấy Thái Tuế Chủng, xác định thanh máu của thi thể về không mới hừ lạnh một tiếng, rời khỏi nơi đây.

Ầm!

Hắn tung quyền đập vỡ mặt băng, Thái Tuế Nhục trước mặt đang bị vô số sương đen bao phủ, có vẻ đã sắp dung hợp khôi phục.

Tô An Lâm nhíu mày, Thái Tuế Nhục trong truyền thuyết này đúng là khó chơi, đã chết rồi mà còn khôi phục được. Hắn nhớ tới việc người ta trồng trọt Thái Tuế Nhục lấy thịt, cắt rồi còn mọc ra được giống y như rau hẹ vậy.

Hiển nhiên Thái Tuế Nhục hoang dã còn có tốc độ nhanh hơn, cũng hung dữ hơn. Dù sao bây giờ đã có Thái Tuế Chủng, Tô An Lâm liền quay đầu chạy, không để ý đến Thái Tuế Nhục nữa.

Hắn nhìn về phía mảnh đất phía trước, lập tức sững sờ. Mặt đất đã bị nổ thành vô số cái hố lớn nhỏ, không còn thấy đám người Ngô Xương Lâm nữa, không, có thấy được đầu của Ngô Xương Lâm, không biết là bị ai cắm vào cành khô, treo ở trên cây.

Tô An Lâm run rẩy, là Lâm Vũ Thân làm?

“Tô sư đệ, vẫn là ngươi lợi hại a.

Giọng nói yếu ớt truyền đến.

Tô An Lâm quay đầu nhìn lại, sửng sốt một chút.

“Lâm sư huynh?"

Không sai, chính là Lâm Vũ Thân, nhưng mà trạng thái bây giờ của hắn không tốt lắm, quần áo đều bị nổ tung, hai chân nằm liệt trên mặt đất, hai tay run rẩy cầm hai thanh kiếm, thở hồng hộc.

“Tô sư đệ, vậy mà tên chó hoang Ngô Xương Lâm này lại để đám thuộc hạ tự bạo, khiến ta thê thảm thế này!"

Khóe miệng Tô An Lâm co giật:

“Đúng là thảm thật. Ngươi còn đi được không?"

“Có đan dược không?"

“Có!"

Tô An Lâm vội lấy chữa thương đan ra, sau khi Lâm Vũ Thân dùng, sắc mặt mới tốt hơn một chút. Dù như thế, nhìn dáng vẻ của hắn thì có vẻ đã gãy một cái chân, cũng may không nguy hiểm đến tính mạng, thanh máu chỉ giảm hơn 600 mà thôi.

“Haiz, chủ quan quá"

Lâm Vũ Thân cảm khái:

“Tên Ngô Xương Lâm kia quá độc ác.

“Về tông môn nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được, ta đã lấy được Thái Tuế Chủng rồi.

Lâm Vũ Thân nhếch miệng:

“Lần này không lỗ"

Sau đó Lâm Vũ Thân khập khiễng đi ra ngoài thuê xe ngựa, tốn hơn hai ngày mới về tông môn. Tô An Lâm không muốn giết người độc chiếm, hắn cũng không phải tên cuồng giết chóc trời sinh, người ta không có bất kỳ ác ý nào với hắn, đương nhiên hắn cũng sẽ không tổn thương người ta.

Trở về tông môn, Tô An Lâm gọi tông chủ tới chữa thương cho Lâm Vũ Thân, mà hắn thì giao Thái Tuế Chủng ra. Dù sao muốn nuôi lớn thứ này cực kỳ tốn thời gian côngí sức, dù sao mình cũng có tài nguyên vô tận trong tông môn, sao phải che giấu làm gì? Nếu mình muốn ăn Thái Tuế Nhục, cứ nói với tông chủ một tiếng là được.

Tào Thiên Bá cho người chữa trị cho Lâm Vũ Thân, nhận lấy Thái Tuế Chủng của Tô An Lâm, có tổng cộng hai viên!

Sắc mặt hắn rất phức tạp:

“Tô An Lâm, ngươi có biết thứ ngươi đưa cho ta quý thế nào không?"

Tô An Lâm lắc đầu.

“Phải nói thế nào đây, chỉ cần một viên này thôi đã có thể khiến một đám cao thủ cảnh giới Khí Cảm tự giết lẫn nhau rồi, mà ngươi lại có hai viên!"

Tô An Lâm nói:

“Để ở tông môn mới an toàn.

“Tốt! Tốt lắm!"

Tào Thiên Bá rất hài lòng, nhưng nghĩ đến việc Ngô gia lại dám lừa họ, còn suýt nữa hại chết hai đệ tử thân truyền, hắn hừ lạnh một tiếng, nói với một trưởng lão bên cạnh.

“Diệt Ngô gia!"

“Vâng!"

Trưởng lão rời đi làm việc, Tô An Lâm âm thầm tặc lưỡi, Thanh Điền phái muốn diệt một thế lực đúng là chỉ cần một câu nói thôi!

“An Lâm!"

Đúng lúc này, Tào Thiên Bá nói:

“Đi theo ta, ta dẫn ngươi đi lấy thịt Thái Tuế Chủng"

Trong một khe núi của Thanh Điền phái.

Tô An Lâm bay trên trời cùng với Tào Thiên Bá, rất nhanh đã đến một sơn động rộng lớn ở dưới khe núi.

Vừa đến đây, Tô An Lâm cảm ứng bốn phía, mới phát hiện ra chỗ này là một thế giới khác, trong đó có vô số cao thủ ẩn nấp, còn có một vài đệ tử đi đi lại lại tuần tra.

“Đây chính là chỗ bí mật của bản môn, chuyên để các loại thiên tài địa bảo"

Tào Thiên Bá mở miệng giới thiệu.

1027 chữ