Chương 1162: Giam Cầm

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1162: Giam Cầm

Tô An Lâm nhìn rất nhiều thanh máu ẩn nấp trong chỗ tối, thầm nghĩ chỉ sợ đây chính là người canh gác nơi này.

Họ leo lên hang động, không lâu sau đã rẽ vào một khu vực, hắn ngửi được một mùi kỳ quái, còn loáng thoáng nghe được tiếng gầm.

“Thái Tuế Nhục của bản môn cũng sắp hết tuổi thọ rồi, dạo này ta còn đang buồn rầu không biết đi đâu tìm Thái Tuế Chủng, không ngờ ngươi và Lâm Vũ Thân đã đưa tới, đúng là khiến ta rất bất ngờ.

Tào Thiên Bá cực kì vui vẻ, không lâu sau hắn đã dẫn Tô An Lâm vào sâu trong hang động. Đây là một nơi đen sì, không có ai trông coi, bên trong truyền đến những tiếng gầm đứt quãng, nhưng lại rất rõ ràng!

Tô An Lâm thấy một thanh máu loé lên trong bóng tối.

“Thanh máu: 190/4908.

“Trong này là nơi chăn nuôi một con Thái Tuế Nhục của bản môn, trước kia nó là một con cá lớn, chất thịt màu mỡ, ta mới trồng Thái Tuế Nhục lên cho nó, đáng tiếc bây giờ tuổi thọ không còn nhiều.

“Nhưng có Thái Tuế Chủng này, nó lại có thể lớn lên tiếp.

Tào Thiên Bá vô cùng vui vẻ cười tủm tỉm nói.

Sau khi Tô An Lâm tới gần cũng thấy rõ ràng, Thái Tuế Nhục trước mặt có vẻ đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Cả người nó bị xiềng xích quấn quanh, không hề nhúc nhích, thỉnh thoảng sẽ phát ra vài tiếng rống. Dường như phát hiện Tô An Lâm và Tào Thiên Bá tới gần, Thái Tuế Nhục từ từ mở mắt ra, vậy mà đôi mắt của nó lại hiện ra từng tia máu, khiến người ta cảm thấy kinh khủng.

“Nó bị giam ở chỗ này bao lâu rồi?"

Tô An Lâm nhíu mày.

“Hơn ba trăm năm"

Tào Thiên Bá cảm thán:

“Lúc trước chúng ta đã phải trả giá rất nhiều để cướp đoạt Thái Tuế Chủng này"

Tào Thiên Bá nghiêm túc nhìn Tô An Lâm, cầm Thái Tuế Chủng trong tay, trịnh trọng nói:

“Tô An Lâm, Thái Tuế Chủng là do ngươi lấy được, cho nên về sau quyền xử lý con Thái Tuế Nhục này là của ngươi! Mỗi lần sử dụng, tông môn đều sẽ hỏi ý kiến của ngươi.

Trong lòng Tô An Lâm khẽ giật mình, lập tức hiểu ra Tào Thiên Bá đang giữ thể diện cho hắn, chứ đáng lẽ ra Tào Thiên Bá không cần làm như thế. Mặc dù Tô An Lâm là thân truyền, nhưng nếu Tào Thiên Bá mà lên tiếng, Tô An Lâm cũng không tiện nói cái gì.

Nhưng Tào Thiên Bá nói như vậy, hiển nhiên là rất nể mặt hắn!

“Ta biết rồi sư phụ.

Hắn gật đầu, lại hỏi:

“Bao giờ thì có thịt?"

“Khoảng ba bốn ngày là được, bây giờ ta bắt đầu trồng, ngươi xem mà tranh thủ học"

Tào Thiên Bá nhìn chằm chằm Tô An Lâm, bỗng nhiên cười:

“Ngươi là thân truyền duy nhất được tới đây, có biết tại sao không?"

Tô An Lâm tỏ vẻ không hiểu!

“Bởi vì ta cảm thấy về sau để ngươi kế thừa nơi này rất thích hợp"

“Kế thừa?"

Tô An Lâm giật mình, kế thừa nơi này cũng có nghĩa là kế thừa toàn bộ sơn môn. Đây là muốn để hắn trở thành tông chủ sao.

Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Tô An Lâm, Tào Thiên Bá thở dài:

“Đừng kinh ngạc như vậy chứ, có phải ngươi cảm thấy ta đang nói hươu nói vượn không?"

Tô An Lâm vội lắc đầu:

“Đệ tử không có suy nghĩ đó, chỉ thấy khó hiểu thôi, đệ tử mới vào tông môn không lâu, lại có nhiều sư huynh như vậy, đệ tử có tài đức gì.."

“Dù là loại thiên phú nào thì ngươi cũng vượt xa những người kia, là người có thiên phú cao nhất của Thanh Điền phái từ trước đến nay. Ngoài ra tâm tính của ngươi cũng rất chính trực! Lần này ngươi và Lâm Vũ Thân cùng nhau ra ngoài, hắn bị thương nặng như thế, ngươi hoàn toàn có thể độc chiếm Thái Tuế Nhục, nhưng ngươi lại không làm như thế"

"À.."

Tô An Lâm há to miệng, nói thật lòng, Tào Thiên Bá nói không sai, nhưng dù sao thời gian hắn vào tông môn cũng không lâu lắm.

“Ngươi yên tâm, ta chỉ nói chuyện này với ngươi thôi, người khác cũng không biết, sẽ không khiến ngươi khó xử.

Tào Thiên Bá đoán ra suy nghĩ trong lòng Tô An Lâm, cười nói:

“Bây giờ ta nói với ngươi là hy vọng sau này ngươi hãy cố gắng thật tốt, như thế đến khi ta để ngươi thành tông chủ, người khác cũng sẽ không nói gì được? “Nhưng tông chủ, ngươi còn trẻ mà “Ta không còn trẻ nữa, thọ nguyên chỉ còn lại khoảng một trăm năm, đối với người bình thường mà nói, số tuổi này đã cực kỳ dài rồi, nhưng đối với ta mà nói, nó không tính là gì. Cho nên ta phải chuẩn bị trước. Nếu sư phụ đã nói như vậy, Tô An Lâm chỉ có thể gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng trong lòng hắn lại nghĩ đến việc mình tu luyện tiên pháp.

Tạm thời tính đến bây giờ, hắn đã sử dụng tiên pháp nhiều như vậy rồi mà vẫn không có bất cứ dấu hiệu dị biến nào, chứng tỏ dị biến sẽ không xuất hiện ở trên người hắn. Nhưng hắn còn chưa biết những tiên pháp khác thế nào.

Tóm lại, hắn có thể tiếp tục tu luyện, cho đến khi tu luyện tiên pháp tới tầng cao nhất!

Hắn hít sâu một hơi, đi theo Tào Thiên Bá vào sâu bên trong để bắt đầu trồng Thái Tuế Chủng.

“Tô An Lâm, thật ra trồng Thái Tuế Chủng rất đơn giản, ngươi nhìn đi 1053 chữ