Chương 1164: Người Mạnh Nhất

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1164: Người Mạnh Nhất

“Ồ? Như thế thì hắn đúng là rất hào phóng"

Trong lòng Chu Nhàn hơi động, kinh ngạc nói. Dù sao ở trong ấn tượng của nàng, võ giả chẳng những thích cạnh tranh mà còn thích đả kích đối thủ cạnh tranh. Bởi vì tài nguyên tu luyện là có hạn, đưa cho những đồng môn khác có nghĩa là mình sẽ có ít đi, hơn nữa cũng có nghĩa là người khác sẽ tiến bộ, điều này không hề có lợi với mình.

Mà Tô An Lâm lại lựa chọn đưa Thái Tuế Nhục cho cả chín đệ tử thân truyền, hiếm ai có được sự rộng lượng như vậy.

“Quả thật không tệ.

Chu Nhàn gật đầu:

“Khó trách tướng công vui vẻ như thế, theo ta thấy, ngươi có ý muốn để hắn trở thành môn chủ kế tiếp thay thế ngươi đúng không?"

“Người hiểu ta cũng chỉ có nương tử!"

Tào Thiên Bá cười gật đầu, ngay sau đó lại buồn bã:

“Chín đệ tử thân truyền, người có thực lực cao thì tâm tư không thuần khiết, người có thực lực thấp thì ta lại không yên lòng. Mặc dù bây giờ Tô An Lâm không phải người mạnh nhất, nhưng lại có thiên phú cao nhất, đợi một thời gian nữa, nhất định hắn sẽ có thể vượt qua tất cả mọi người.

“Ừm, ta cũng cảm thấy sẽ như phu quân nói.

Chu Nhàn khẽ mỉm cười:

“Sau này ta sẽ quan tâm hắn hơn một chút"

"Ừm."

Đương nhiên Tô An Lâm không biết hai vợ chồng tông chủ muốn thử dò xét mình.

Ba ngày sau, một phần thịt mới mẻ được bày ở trước mặt hắn, miếng thịt này to bằng cái bàn, màu nâu xám, dinh dính, nhìn qua cứ như collagen vậy.

“Tô thân truyền, đây là tông chủ đại nhân cho ta đưa tới, nói ngươi cứ tùy tiện sử dụng, xào, nấu canh hay nướng ăn đều được!"

Một đệ tử nội môn xoay người cười, thái độ rất khiêm tốn.

“Làm phiền!"

Tô An Lâm khách khí đáp lễ, không hề có dáng vẻ của thân truyền. Bây giờ toàn bộ tông môn đều biết Tô An Lâm không phải là người kiêu ngạo.

Sau khi tiễn đệ tử nội môn đi, Tô An Lâm tặc lưỡi:

“Miếng thịt lớn như thế chắc phải ăn được mấy ngày, ừm, nấu canh trước đi!"

Ở trong ấn tượng của Tô An Lâm, nấu canh có khá nhiều dinh dưỡng.

Lúc hắn đang chuẩn bị nấu canh bỗng nghe thấy có người đang gõ cửa cốc cốc cốc. Tô An Lâm hơi cảm ứng, liền biết là người nào.

“Vào đi!"

Quả nhiên, Ngô Sương đi vào. Có vẻ nàng còn cố ý ăn mặc thật đẹp, váy lụa trắng làm tôn lên dáng người duyên dáng, nhất là trước ngực khổng lồ như sóng lớn vậy.

Tô An Lâm không nhịn được nhìn mấy cái, trong lòng cảm khái cực kỳ lớn!

“Tô sư đệ"

Ngô Sương đi tới, cười tủm tỉm nói:

“Vừa rồi ta nghe nói ngươi đưa Thái Tuế Nhục tới cho ta, ta đã nhận được rồi, một miếng rất to, ngươi thật tốt.

Hóa ra là đến để cảm ơn, Ngô Sương đúng là lễ phép.

“Không có gì, Ngô sư tỷ thích là được rồi"

“Ta nghe nói là ngươi lấy được Thái Tuế Nhục, tông chủ mới giao quyền xử lý cho ngươi.

Nàng biết tin nhanh thật đấy!

Tô An Lâm gật đầu:

“Tông chủ khách khí, thật ra cũng bình thường thôi “Chuyện này khác, ngươi có biết ngươi trở thành đệ tử thân truyền khiến rất nhiều người không phục, nhất là ba thân truyền xếp ở trên, họ cực kỳ kiêu căng, ngoại trừ tông chủ ra thì không thèm coi ai ra gì.

Tô An Lâm cũng đã nghe thấy chuyện này, nhưng mà hắn cũng không để ý lắm.

Đang nói chuyện, lại có người đi từ bên ngoài đến, nhìn kỹ lại hóa ra là Cầm Tiên Tử! Nàng nhảy chân sáo đi tới, thái độ cà lơ phất phơ, mặt mày hớn hở, hiển nhiên là đang rất vui.

Tô An Lâm vừa nhìn lập tức bó tay, không cần đoán, hắn cũng biết người kia nhất định là Tần Tiểu Cầm. Nha đầu này, lại phụ thân lên trên người tỷ tỷ nàng rồi.

Sau khi Tần Tiểu Cầm phát hiện ra có người khác ở đây thì lập tức giả vờ đường đường chính chính, chắp hai tay sau lưng đi tới, chắp tay với Ngô Sương:

“Ngô Sương sư tỷ!"

“Tần Văn Quân, sao ngươi lại tới đây?"

Những người khác không biết trên người Cầm Tiên Tử có muội muội, nên nàng chỉ hiếu kỳ hỏi.

“Ta tới để cảm ơn Tô sư huynh.

Mặc dù Tần Tiểu Cầm còn nhỏ, nhưng thái độ cực kỳ tốt, hiển nhiên là Cầm Tiên Tử đã dạy nàng phải đối xử với mọi người như thế nào.

...

“Tô sư huynh sai người đưa tặng thịt Thái Tuế, ta có chút được thương mà sợ, cho nên cố ý tới đây cảm tạ Tần Tiểu Cầm nhìn Tô An Lâm, cảm kích nói.

Lần này, Ngô Sương càng kinh ngạc hơn:

“Ngươi cũng nhận được ư?"

Nàng không biết Tô An Lâm đã đưa tặng bao nhiêu, còn tưởng rằng mình được Tô An Lâm ưu ái nữa, bây giờ có vẻ như...

Nàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Cầm Tiên Tử với ánh mắt kỳ lạ, bỗng chốc hiểu ra.

Tô An Lâm bề ngoài trông như chính nhân quân tử, nhưng hóa ra lòng dạ lại rất thâm sâu.

Tô An Lâm nào biết Ngô Sương đang nghĩ gì, hắn mở miệng nói:

“Không có gì, ngươi tu luyện cho tốt là được.

“Dạ dạ, à mà cái này lần trước ta mua trên đường đi, cảm thấy rất hợp với sư huynh ngươi. Tần Tiểu Cầm lấy ra một đôi giày vải.

1057 chữ