Chương 1165: Lý Do
Khi còn nhỏ Tần Tiểu Cầm đã quen với cuộc sống nghèo khó, theo quan điểm của nàng thì tặng một đôi giày vải làm quà là chuyện rất bình thường.
Ngô Sương nhìn mà trợn mắt há mồm, một đôi giày quèn mà lấy dùng làm quà tặng cho đệ tử thân truyền?
Thế này... giá trị quan của nàng hơi lung lay muốn đổ rồi, nhưng Tô An Lâm lại không hề để ý:
"Đa tạ."
Sau khi trò chuyện thêm một lát, Ngô Sương cáo từ.
“Tiểu Cầm, sao ngươi đã ra ngoài rồi?"
Tô An Lâm tò mò hỏi.
“Thì vì ngươi đưa tặng thịt Thái Tuế nên Cầm Tiên Tử bảo ta ra cám ơn ngươi đó.
Tần Tiểu Cầm chớp mắt:
“Nhân tiện ta muốn ra ngoài đi dạo một chút"
“Được, đúng lúc ta cũng muốn ra ngoài, nhưng ăn trưa trước đã"
Thấy Tô An Lâm không từ chối, trong lòng Tần Tiểu Cầm cảm thấy ngọt ngào.
Trong khi Tô An Lâm đang nấu canh thịt Thái Tuế thì ba người Hoàng Oánh Oánh, Trần Quảng Đào và Từ Tam kích động chạy vào, lý do đương nhiên cũng là để cảm tạ Tô An Lâm cho ba người bọn họ thịt Thái Tuế.
Lúc trước, khi nhận được thịt Thái Tuế, bọn họ còn không thể tin nổi, đệ tử thân truyền mà lại coi trọng bọn họ như vậy ư!
Sau khi xác nhận thực sự là cho mình, việc đầu tiên bọn họ làm là chạy ngay đến cảm ơn.
“Không cần kích động, sau này làm việc cho tốt là được"
Tô An Lâm nói xong, trong lòng lại cảm khái, tác động của thịt Thái Tuế đối với bọn họ vượt quá tưởng tượng của hắn.
Nhưng ngẫm lại cũng đúng, chẳng phải ngay cả hắn cũng rất coi trọng thịt Thái Tuế đấy sao?
Điều khiến hắn bất ngờ là sau đó các đệ tử thân truyền khác cũng đến, mọi người đều đến tận cửa cảm ơn.
Khi việc này được lan truyền ra ngoài, trên dưới tông môn không khỏi khiếp sợ, ai nấy cũng phải xì xào khen Tô An Lâm hào phóng Dù sao đó cũng là thịt Thái Tuế, thế mà hắn lại bằng lòng cho những đệ tử thân truyền khác, ngay cả đệ tử quét dọn vệ sinh cho hắn cũng có phần.
Bỗng chốc Tô An Lâm trở thành người tốt được người ta truyền miệng, một số đệ tử trước kia không thích hắn lắm, hiện tại cũng vô cùng hâm mộ ba người Hoàng Oánh Oánh.
Chẳng qua chỉ là người dọn dẹp vệ sinh cho Tô An Lâm thôi mà bọn họ cũng có thể nhận được món quà quý giá như thịt Thái Tuế.
Ăn cơm xong, Tô An Lâm nhìn thanh máu của mình.
“Thanh máu: 2680/2680+"
Được đấy, tăng một hơi thêm 200 máu, đúng là sảng khoái.
Tô An Lâm trong lòng phấn chấn, bây giờ thanh máu đạt mức cao như vậy, vậy chẳng phải sau này mỗi tháng ăn một miếng là sẽ đạt tới hơn ba ngàn hay sao.
Tuy nhiên hắn cũng biết rằng càng về sau thanh máu sẽ càng tăng chậm.
Điều này cũng không có cách nào cả, tới con người còn bị nhờn thuốc nữa là.
Khi ăn thịt Thái Tuế, trong lòng Tô An Lâm khẽ động, hắn cảm ứng được cuốn tiên kinh bằng da trong ngực xuất hiện phản ứng kịch liệt.
"Hừm?"
Hắn hơi ngưng thần, cảm thấy khó tin, bình thường đều không nhúc nhích mà, chuyện gì thế nhỉ?
Tô An Lâm liếc nhìn Tần Tiểu Cầm ở đối diện một cái, sau đó trực tiếp lấy tiên kinh ra.
“Ta cũng muốn ăn!"
“Thịt Thái Tuế này có tác dụng với cả ngươi nữa hả?"
Tô An Lâm thầm hỏi trong lòng, sau đó không chần chừ, đi vào nhà lấy một phần thịt chưa ăn hết từ nhẫn không gian ra, ném lên trên bàn.
Sau đó hắn lại ném cuộn tiên kinh da xuống, một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện.
Cuốn tiên kinh bằng da giống như một con rắn khéo léo, nhúc nhích từng chút một, sau đó nằm trên miếng thịt Thái Tuế, bắt đầu hấp thu.
Thịt Thái Tuế vốn căng mọng chỉ chốc lát sau đã bị hút khô, cuối cùng trở thành một tờ giấy da khô quắt!
Tô An Lâm kinh ngạc, hắn biết chất dinh dưỡng bên trong thịt Thái Tuế đã bị hút khô hết rồi.
“Cảm giác thế nào?"
Ầm ầm!
Trên cuốn tiên kinh bằng da đột nhiên thoáng xuất hiện một hơi thở âm lạnh.
Tô An Lâm nhướng mày, lập tức phát động Hàn Minh Công khuếch tán ra bốn phía, đề phòng sức mạnh của cuốn tiên kinh bằng da tản ra ngoài.
“Thoải mái quá, thật thoải mái... Ta cảm thấy... ta đã tràn đầy sức mạnh rồi!"
Cuốn tiên kinh bằng da lập tức dựng đứng lên, Tô An Lâm nhìn dòng chữ hiện phía trên, sờ cằm:
“Đã cảm ứng được gì chưa? Ngươi có hóa hình được không?"
“Ta cảm thấy trí nhớ đã khôi phục được đôi chút, dường như có một luồng sức mạnh đã phá vỡ thứ gì đó.
“Ta cảm nhận được có thứ đang kêu gọi ta.
Tô An Lâm thầm vui mừng, hắn biết, đây là khí tức của tàng bảo đồ.
Trước đây hắn đã tìm hiểu được rằng cuốn tiên kinh bằng da còn hai tấm da nữa chưa tìm được, mỗi tấm da đều có tàng bảo đồ lưu lạc bên ngoài.
Lần trước hắn đã lấy được hai phần tàng bảo đồ ở chỗ ông lão Sách Mệnh, ghép lại với nhau sẽ có thể tìm được tấm tàng bảo đồ đó.
"Ở ngay dưới chân núi, ta cảm nhận được!"
“Được, vậy lát nữa xuống núi.
Tô An Lâm vẻ mặt hưng phấn.
“Ngươi có thể cảm nhận được phần tàng bảo đồ còn lại không?"
Tô An Lâm hỏi.
“Có, nhưng hình như nó cách chúng ta rất xa.
"Ừm."
Tô An Lâm gật đầu, trong lòng suy nghĩ, có lẽ khi nào rảnh sẽ đi xa một chuyến.
1023 chữ