Chương 1167: Khuôn Mặt Đỏ Bừng
“Sư muội ngươi rất đáng yêu, nhưng sau khi gặp ta, hình như nàng có chút không vui, không biết là vì sao"
Tôn Hàm Vũ cười khẽ nói.
Nàng không hổ là người kinh doanh, chuyện ấy mà cũng nhìn ra được.
“Tính nàng vốn như thế đó.
Tô An Lâm thuận miệng đáp lời.
“Vậy chúng ta lên tầng ba đi"
Họ đi đến căn phòng tốt nhất trên tầng ba, rất nhiều người bên dưới tò mò nhìn ngó, Tôn Hàm Vũ chỉ tán gẫu thêm vài câu rồi rời đi.
“Đồ ở chỗ nào?"
Tô An Lâm thầm hỏi cuốn tiên kinh bằng da.
“Ở phía sau, ta cảm nhận được rất rõ ràng, không ngờ đồ lại ở chỗ này, tốt quá rồi!"
“Chẳng lẽ có người mang thứ này đến bán đấu giá ư?"
Tô An Lâm suy đoán trong lòng, sau khi đợi một lát lại thắc mắc tại sao Cầm Tiên Tử còn chưa tới?
Hắn lắc đầu, không để ý đến ánh mắt nóng bỏng của đám đông bên dưới, chuyển sang quan sát toàn bộ phòng đấu giá. Nơi này rộng rãi sáng sủa, phong cách mang vẻ thanh nhã, cho người ta một cảm giác thân cận.
Cảm giác này có thể xua tan phần nào cảm xúc căng thẳng trong lúc đấu giá.
“Tô công tử, Tôn tỷ bảo chúng ta đến phục vụ ngươi.
Cánh cửa mở ra, hai nữ nhân xinh đẹp ăn mặc gợi cảm, khuôn mặt ửng hồng bước vào.
Tô An Lâm thoáng kinh ngạc, Tôn Hàm Vũ này thật đúng là hiểu nam nhân, phái cả hai nữ nhân xinh đẹp như vậy tới.
Hắn đuổi người ta đi cũng không tiện, bèn thuận miệng nói:
“Không có gì cần phục vụ cả, các ngươi đứng đó đi?
“Vâng"
Hai nữ nhân khuôn mặt đỏ bừng, vừa căng thẳng lại có chút nghi hoặc, nhìn người đàn ông mà đến cả Tôn Hàm Vũ cũng phải đối đãi khách sáo.
“Công tử, không biết ngươi hứng thú với cái gì, chúng ta có thể giới thiệu cho ngươi!"
Một người phụ nữ áo đỏ mạnh dạn hỏi ý Tô An Lâm.
“Ta nghe nói ở đây có một tàng bảo đồ, ta khá hứng thú, có thể nói về nó một chút không?"
Tô An Lâm cười, giọng điệu đối phương dịu dàng, dáng vẻ thuộc loại tươi tắn.
Vẻ đẹp kiểu này đánh thẳng vào lòng người, khiến cho người ta không khỏi sinh ra hảo cảm.
Cùng lúc đó, có rất nhiều người đeo mặt nạ đi vào bên trong, rõ ràng họ không muốn bị người khác nhận ra.
“Chỗ các ngươi đông người thật đấy"
Tô An Lâm nhịn không được lại nói.
“Những món hôm nay đấu giá đều là đồ rất tốt, cho nên mới đông người hơn trước một chút.
Cô gái áo đỏ trả lời, tiếp tục nói:
“Tấm tàng bảo đồ kia là do một võ giả thần bí đưa tới, bởi vì nhà đấu giá quy định nếu không muốn để lộ thânphận của mình thì có thể không nói, cho nên rất xin lỗi Tô công tử."
“Ta hiểu"
Tô An Lâm không để ý đáp.
Nhìn bộ dạng hiền hòa của Tô An Lâm, nữ tử áo đỏ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Một số khách mà nàng tiếp đãi trước đây, mặc dù có thân phận địa vị cao, nhưng cũng rất kiêu ngạo, lúc làm việc các nàng phải cẩn thận vô cùng.
Nhưng vị công tử này rất dễ tính, khiến nàng không nhịn được muốn lại gần.
Khí chất của con người là như vậy đó, một số người sẽ làm cho người ta cảm thấy gần gũi, một số khác lại khiến người ta chỉ muốn chạy đi, có lẽ đây chính là sự khác biệt.
“Ủa, Tiểu Hồng, sao ngươi lại ở đây?"
Đột nhiên, ở chỗ cửa có một người hô lên, nữ tử áo đỏ vừa mới giải đáp cho Tô An Lâm hơi sửng sốt:
“Hứa công tử!"
“Nào nào nào, qua phòng riêng của ta đi, lần trước để ngươi trốn mất, lần này ngươi phải hầu hạ ta đấy nhé.
Hứa công tử này ăn mặc sang trọng, tuy rằng bề ngoài khá đẹp trai, nhưng ánh mắt lại có một luồng khí âm tà, làm cho người ta có cảm giác không phải là người đàng hoàng đứng đắn.
Tiểu Hồng thoạt nhìn không muốn đi qua đó lắm, nàng liếc nhìn Tô An Lâm một cái:
“Hứa công tử, ta đã ở đây rồi, không tiện qua đó đâu.."
“Đâu ra lắm chuyện thế hả, không biết ta là ai sao?"
Hứa công tử cười lạnh một tiếng, liếc nhìn Tô An Lâm.
Lúc ra ngoài Tô An Lâm mặc thường phục, nên Hứa công tử không coi là vấn đề lớn.
Nhưng hắn cũng không phải là loại không có đầu óc, biết rằng người có thể ngồi ở nơi này thì chắc chắn thân phận không đơn giản.
Trên cơ sở này, hắn cũng không định vừa đến đã gây chuyện, mà chỉ cười chắp tay:
“Vị công tử này xin hữu lễ, ta và Tiểu Hồng là bạn tốt, ta tìm nàng tán gẫu một chút, có thể nhường nàng cho ta không? Ta tên Hứa Anh Phi, con trai thứ ba của Hứa gia, cha ta.."
Hứa Anh Phi còn chưa nói xong, Tô An Lâm đã không kiên nhẫn cắt ngang:
“Ta nghĩ ngươi không hiểu rõ tình huống rồi, ngươi có việc cầu cạnh ta mà lôi cha ngươi ra làm cái gì? Ngươi cho rằng ta sẽ nể mặt cha ngươi sao?"
Lời nói không hề khách khí của Tô An Lâm khiến Hứa Anh Phi sững người, dáng vẻ vừa nãy còn cười hì hì lập tức trở nên âm trầm.
Nể mặt ngươi quá nên ngươi căn bản không biết ta khủng bố cỡ nào đúng không!
1036 chữ