Chương 1168: Trốn Thoát
“Hứa thiếu gia, vị công tử này là khách quý của chúng ta, xin ngươi đừng để bụng"
Tiểu Hồng khẩn trương đứng ra, vội vàng hòa giải.
Cô gái còn lại vẻ mặt hoảng sợ, thầm nghĩ sao Tô An Lâm lại dám đắc tội Hứa Anh Phi cơ chứ.
Cũng không thể trách sao các nàng lại lo lắng, bởi khi Tôn Hàm Vũ bảo các nàng hầu hạ Tô An Lâm chỉ nói Tô An Lâm thân phận tôn quý, dặn các nàng hầu hạ cho tốt thôi, chứ không nói rõ thân phận của Tô An Lâm, thế nên các nàng cho rằng Tô An Lâm chỉ là bạn tốt của Tôn Hàm Vũ.
Mà Hứa Anh Phi trước mặt này lại là đại thiếu gia của Hứa gia.
Hứa gia là ai chứ, trong Hứa gia có tới mấy vị là đại tướng quân trong quân đội. Tuy rằng Hứa Anh Phi không phải là người trong quân, nhưng cũng là nhân vật cao quý, họ không đắc tội nổi.
Vốn dĩ Tiểu Hồng chỉ muốn hòa giải, không ngờ Hứa Anh Phi lại quắc mắt nhìn về phía nàng, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng:
“Cẩu nô tài, chỗ này đến lượt ngươi nói chuyện à? Ngươi còn lắm lời nữa, có tin bổn thiếu trực tiếp làm ngươi ở đây không?"
Nói xong, ánh mắt tà ác của hắn chậm rãi quét qua thân thể mềm mại của cô gái, tướng mạo nàng được xếp vào hạng đầu, đặc biệt là dáng người, những cô gái có thể làm việc ở đây đương nhiên dáng người đều vô cùng nóng bỏng.
Hắn đã biết cô gái này từ trước, lần trước để nàng trốn thoát, lần này hắn đã ngứa ngáy rục rịch trong lòng rồi. Nhưng trước đó phải đối phó với người đàn ông này đã, tên nhãi này vừa nãy còn dám lên mặt với hắn, hắn tưởng hắn là ai? Đệ tử thân truyền của Thanh Điền phái chắc?
Đệ tử thân truyền chỉ có mấy người đó mà thôi, tranh chân dung của họ hắn đều đã xem cả rồi!
Còn về phần những đệ tử nội môn kia thì thân phận còn chưa đủ độ.
“Tiểu huynh đệ, mới tới à? Ta không so đo với ngươi, bây giờ xin lỗi ta, sau đó để cho Tiểu Hồng ngoan ngoãn đi theo ta, Hứa Anh Phi ta lòng dạ bao dung, sẽ không chấp nhặt ngươi, nếu không."
Tiểu Hồng nghe thấy phải đi cùng hắn, sắc mặt hơi thay đổi, có điều cân nhắc tới bối cảnh đối phương, nàng cố nặn ra một nụ cười:
“Hứa thiếu gia, ngươi lòng dạ bao dung, không cần phải...
Lời còn chưa dứt, Hứa Anh Phi đã quát lớn:
“Con mẹ nó thật lắm mồm, lập tức cút qua đây cho bổn thiếu gia! Ta nể mặt ngươi quá rồi đúng không, chỉ là một nô tài mà cả ngày làm bộ làm tịch cái gì? Chẳng lẽ cho rằng bổn thiếu không chỉ nổi tiền?"
Tô An Lâm nhướng mày, càng leo lên cao hắn càng tiếp xúc với nhiều kẻ quyền quý.
Lần trước Ngô Xương Lâm ngoài mặt tươi cười, sau lưng đâm một nhát.
Còn Hứa Anh Phi này thì không coi ai ra gì, tự cho mình là đúng.
Tiểu Hồng và thị nữ bên cạnh sợ run người, bọn họ cắn môi, khuôn mặt đã sợ hãi đến mức tái nhợt.
Trên thực tế, Hứa Anh Phi nói không sai, những người như bọn họ thân phận không cao, nói dễ nghe một chút thì là thị nữ, còn khó nghe hơn thì chính là nô tài, đầy tớ!
Gặp phải loại kim chủ nhân phẩm thấp kém này, các nàng rất khó phản kháng.
Còn nhớ lần trước, một cô nương bạn thân của nàng bị người ta nhìn trúng, vì có người yêu nên nàng không muốn theo.
Nhưng cuối cùng, vì đắc tội với vị khách quý đó mà bị chơi đùa đến chết, lần cuối cùng nàng chỉ thấy thi thể lạnh như băng của bạn mình.
Mà phòng đấu giá sẽ không ra mặt cho bọn họ, đây chính là tình trạng hiện nay.
Mặc dù tàn khốc, nhưng đó là thực tế.
Nhìn vẻ mặt tái nhợt của thiếu nữ, khóe miệng Hứa Anh Phi không khỏi nhếch lên đắc ý:
“Lần trước hình như bạn tốt của ta chơi chết bạn tốt của ngươi nhỉ, chắc ngươi vẫn nhớ chứ. Nếu muốn sống tốt thì chịu khó chút, bây giờ ngươi ngoan ngoãn lại đây, nếu bổn thiếu hài lòng sẽ không so đo với ngươi. Nếu không, bổn thiếu ném ngươi cho đám gia đình trong nhà ta, để bọn họ chiêu đãi ngươi, thế nào?"
Sắc mặt Tiểu Hồng càng thêm tái mét, để một đám gia định đối xử với nàng như vậy, thế... thế có khác nào lấy mạng nàng!
Bọn họ không hề chú ý thấy, Tô An Lâm vẫn luôn im lặng lúc này trong mắt đã lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Vừa rồi hắn vẫn đánh giá quá cao tố chất của kẻ này rồi! Tên này thật sự không phải hạng tốt lành gì.
“Ngươi đúng là khiến ta thấy ghê tởm"
Tô An Lâm nhìn thẳng về phía Hứa Anh Phi, giọng nói lộ vẻ lạnh lùng.
Ánh mắt Hứa Anh Phi khựng lại, trong mắt lập tức lộ vẻ phẫn nộ, kẻ này hết lần này đến lần khác khiêu khích hắn, đúng là chán sống mà.
“Ngươi có biết người nhà ta là ai không?"
Tô An Lâm lắc đầu:
“Không biết, cũng không muốn biết"
“Ta nói cho ngươi biết, Hứa gia ta ba đời trung liệt, danh môn tướng hậu! Bây giờ chỉ riêng Đại tướng quân đã có ba người!"
“Ồ, nghe có vẻ lợi hại ghê nhỉ"
Tô An Lâm thờ ơ nói.
“Ngươi.."
Hứa Anh Phi vốn tưởng rằng sau khi biết được bối cảnh của hắn, Tô An Lâm hẳn sẽ thức thời hơn một chút, nào ngờ hắn vẫn thái độ cũ.
1036 chữ