Chương 1170: Đấu Giá

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1170: Đấu Giá

“Ta nói ngươi không cần phải đi"

Tô An Lâm thấy Tiểu Hồng còn sợ hãi muốn tự sát, hắn lắc đầu, nhìn về phía quản sự:

“Giải quyết ngươi trước rồi nói sau"

Quản sự còn chưa kịp phản ứng, Tô An Lâm đã rạch một đường trong hư không, sau đó siết chặt nắm đấm.

Phụp!

Cổ của quản lý như bị thứ gì đó bóp chặt, hắn ngã ra phía sau, rơi xuống đất rồi không nhúc nhích nữa.

Chết rồi!

Hắn dám giết người ở nơi này!

Không ít người bên dưới đều thấy, ai nấy kinh ngạc sững sờ.

Thế này thật quá cuồng vọng, người này là ai mà dám ra tay ở đây, hắn muốn chết ư? Người kinh ngạc nhất e là Tiểu Hồng, lúc này nàng còn nắm con dao nhỏ, cổ tay bị Tô An Lâm nắm chặt, tròng mắt dần đỏ bừng, trái tim ấm áp, chỉ có một ý nghĩ: Vậy mà trên đời lại có người vì nàng mà đắc tội với cả thế giới.

Vù vù vù!

Đột nhiên, một số bóng người trong phòng đấu giá ập đến.

Khí tức của bọn họ dày đặc, ánh mắt lạnh lùng, mặc đồng phục của phòng đấu giá, nhìn một cái là biết tất cả đều là lính canh ở đây.

Thấy quản lý chết, những người này căm tức nhìn Tô An Lâm.

“Tiểu tử này đột nhiên động thủ giết người"

Hứa Anh Phi chỉ vào Tô An Lâm nói với giọng phẫn nộ, trong lòng thì cười lạnh, thằng ngu này tưởng đây là chợ đồ ăn à mà nói giết người là giết.

Chỗ dựa của phòng đấu giá này là Thanh Điền phái đấy, mấy vị trưởng lão đều có cổ phần ở đây!

Hứa Anh Phi tự cho rằng mình đã ăn chắc Tô An Lâm, rất nhiều khách khứa khác ở bên dưới cũng cho là như vậy.

Nhưng đúng lúc này, một bóng dáng phụ nữ phóng đến, người vừa xuất hiện chính là Tôn Hàm Vũ.

“Có chuyện gì thế này?"

Tôn Hàm Vũ nhìn người chết trên mặt đất, hơi nhướng mày, đắc tội ai mà không được, lại đi đắc tội Tô An Lâm.

Hắn là đệ tử thân truyền của Thanh Điền phái đấy, quản sự này chết cũng chết vô ích!

“Tôn tiểu thư, tên này chẳng những khiêu khích ta mà còn giết người ở nơi này, xin ngươi xử lý hắn thật tốt, để làm gương cho kẻ khác.

Hứa Anh Phi nhìn lướt qua vóc người hoàn hảo của Tôn Hàm Vũ, ngoài miệng chỉ trích Tô An Lâm, trong lòng thì tiếc nuối mặc dù rất muốn có được Tôn Hàm Vũ, nhưng cô gái như vậy không phải loại dễ dàng chiếm được. Hắn vốn tưởng rằng Tôn Hàm Vũ nhất định sẽ đứng về phía mình, nào ngờ Tôn Hàm Vũ lại nhìn về phía Hứa Anh Phi, nói không chút khách khí “Hứa Anh Phi, ngươi đắc tội với khách quý của phòng đấu giá ta, hôm nay ngươi không nói rõ ràng thì đừng hòng sống sót rời đi!"

Ánh mắt Hứa Anh Phi sững lại, vẻ mặt không thể tin nổi.

Hắn đột nhiên nhận ra rằng hình như địa vị của Tô An Lâm không giống như hắn nghĩ.

“Tôn tiểu thư"

Lão nhân áo xám phía sau cũng phải lên tiếng, nhưng Tôn Hàm Vũ đã phất tay:

“Không cần nói nhiều, hôm nay trừ phi các ngươi được Tô thân truyền tha thứ, nếu không đừng hòng sống sót rời khỏi đây!"

“Tô, Tô thân truyền...

Hứa Anh Phi thoáng sửng sốt, sau đó mồ hôi lạnh lập tức từ trán nhỏ xuống.

Những người có thể được gọi là thân truyền, chỉ có một loại người thôi, đó chính là đệ tử thân truyền của Thanh Điền phái!

Trước đây chỉ có chín người, gần đây mới có thêm một người mới tên là Tô An Lâm, mà vừa vặn người tên là Tô An Lâm này, hắn lại chưa thấy mặt bao giờ.

Bởi dù sao thời gian hắn đến cũng chưa lâu, nên nhiều người không có tranh chân dung của Tô An Lâm cũng là bình thường.

Hứa Anh Phi hoảng loạn luống cuống, hắn nghĩ đến cả nhà Ngô Xương Lâm bị xóa sổ vài ngày trước đó, nghe nói người tiêu diệt nhà Ngô Xương Lâm chính là Tô An Lâm.

Hình như Ngô Xương Lâm đã lừa gạt Tô An Lâm chuyện gì đó, nên cả nhà bị giết sạch.

"Bich bich!"

Hứa Anh Phi cuống quít quỳ xuống:

“Xin Tô thân truyền tha mạng!"

“Vừa rồi còn nghênh ngang kiêu ngạo, nói muốn cho ta đẹp mặt cơ mà.

Trong mắt Tô An Lâm đầy vẻ giễu cợt.

“Không, không phải.."

Tô An Lâm lại nhìn về phía lão già áo xám.

Vừa rồi lão ta còn rất khí thế giờ cũng nhướng mày, sắc mặt khó coi, trong lòng thầm mắng tên thiếu gia này được việc thì ít thất bại thì nhiều, vì đàn bà mà lại đi đắc tội với Tô thân truyền, thế này biết xử lý kiểu gì?

Trong lòng hắn sợ muốn chết, nhưng rất nhanh, sau khi thấy Tô An Lâm nhìn mình, lão nhân áo xám trong lòng giật thót, thầm nghĩ xong đời rồi!

Quả nhiên, Tô An Lâm chỉ vào lão nhân áo xám mở miệng:

“Ngươi vừa mới khiến ta rất không vui, nhưng ta cho ngươi một cơ hội, giết thiếu gia nhà ngươi, chuyện này ta sẽ bỏ qua, nếu không các ngươi cùng chết.

“Cái gì, ngươi.."

Hứa Anh Phi tái mặt, hắn không ngờ mình đã quỳ xuống rồi mà Tô An Lâm vẫn không buông tha.

Hắn cuống quít muốn mở miệng nhưng không kịp nữa, trong mắt lão nhân áo xám lóe ra vẻ lãnh lệ, vỗ một chưởng vào sau gáy Hứa Anh Phi.

Rắc bụp!

Sọ não nứt vỡ.

Tô An Lâm phẩy tay:

“Xui xẻo, mang xuống đi.

Lão già áo xám không dám chần chừ, vội vàng đi xuống.

1049 chữ