Chương 1171: Hắn Đang Cứu Nàng
Tô An Lâm nhìn Tiểu Hồng bên cạnh, sau đó bình tĩnh nhìn sang Tôn Hàm Vũ:
“Ta không mong muốn có ai bị trả thù đâu, nếu không ta rất không hài lòng!"
Thực ra ngụ ý của hắn là muốn giải vây giúp Tiểu Hồng.
Cô gái cảm kích nhìn Tô An Lâm, nàng hiểu được ý của Tô An Lâm, hắn đang cứu nàng!
Tôn Hàm Vũ mỉm cười đáp lại:
“Tô thân truyền cứ yên tâm, Tiểu Hồng, sau này ngươi là quản lý của nơi này"
Tôn Hàm Vũ âm thầm suy đoán trong lòng, không phải Tô An Lâm vừa ý Tiểu Hồng đấy chứ?
Nghĩ đến đây, trong lòng cảm thấy thật bất đắc dĩ.
Nhan sắc của nàng như vậy mà Tô Thân Truyền không thích, lại đi thích một hạ nhân.
Quả nhiên mấy nhân vật lớn đều có sở thích khác người!
“Tiểu Hồng, vậy ngươi hãy hầu hạ Tô thân truyền thật tốt, Tô thân truyền, ta đi trước đây"
Tôn Hàm Vũ khom người lui ra, lúc đi ra còn kéo một thị nữ khác theo, hiển nhiên là nàng muốn tạo cơ hội ở một mình cho Tô An Lâm và Tiểu Hồng.
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, Tiểu Hồng lập tức hiểu ra ý của Tôn Hàm Vũ. Trong chốc lát, gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ bừng lên, không khỏi lặng lẽ nhìn về phía Tô An Lâm bên mặt. Nàng chợt phát hiện Tô An Lâm còn đẹp hơn Hứa Anh Phi nhiều, tính cách cũng chính trực, ít nhất nàng đứng ở chỗ này, Tô An Lâm chưa hề nhìn lung tung một cái nào.
“Nếu hắn thật sự muốn ta, vậy ta... Vậy ta cũng không tính là chịu thiệt đi?"
Vừa nghĩ tới đó, trái tim của Tiểu Hồng liền đập thình thịch, thậm chí nàng còn nghĩ xong tên của đứa con sau này rồi, là Tô Đại Cường. Ừm, nàng cảm thấy cái tên Đại Cường này có thể khiến đứa trẻ lớn lên khoẻ mạnh cường tráng!
Tô An Lâm nào nghĩ nhiều như vậy, giờ phút này hắn đang nghĩ tại sao Cầm Tiên Tử còn chưa đến. Bây giờ người điều khiển cơ thể Cầm Tiên Tử là muội muội nàng Tần Tiểu Cầm, cô nương này không thông minh lắm, còn không hiểu rất nhiều chuyện, nhỡ may bị người ta lừa...
Hắn không khỏi nhìn về phía cột bạn tốt.
“Trạng thái bây giờ của Cầm Tiên Tử: Đang ở bên ngoài mua mứt quả ăn, đã ăn cái thứ năm...
Tô An Lâm:
"..."
Nhìn đến đây, Tô An Lâm trợn trắng mắt lên, đúng là kẻ ham ăn. Hắn lắc đầu, không chú ý đến chuyện này nữa.
Sau khi nghe Hứa Anh Phi bị giết chết, một số người ở bên dưới đều hiếu kỳ nhìn lên tầng hai, chỗ đó bị che khuất bởi rèm cửa nên cũng không ai thấy rõ mặt của Tô An Lâm.
“Người kia là ai, vậy mà có thể giết được cả Hứa Anh Phi?"
“Chẳng lẽ là nhân vật lớn nào trong Thanh Điền phái?"
“Chưa nghe nói bao giờ.
“Vừa rồi ta nghe được từ một người trong phòng đấu giá, đó là đệ tử thân truyền!"
“Trời trời trời...
Đám người vô cùng kinh ngạc, lại là đệ tử thân truyền.
“Khó trách Hứa Anh Phi sẽ đi đời, Hứa gia xem như cũng đi đời rồi?
“Đúng vậy, Hứa gia nho nhỏ mà cũng dám đấu với đệ tử thân truyền, không biết Ngô gia bị diệt thế nào ư?"
Tô An Lâm cũng không để ý đến lời nói bên dưới lắm, lúc này hội đấu giá đã bắt đầu. Tôn Hàm Vũ đi lên trên bục, nàng đã thay một bộ đồ mới màu đỏ nhìn vô cùng rực rỡ. Trên đài cao, rèm vải chậm rãi nhấc lên, đằng sau lại là một nữ tử mặc một bộ trường sam, hai tay hai chân đều bị xích sắt khóa lại, mà ở trên trán nàng có một chữ “nổ” rất to!
“Nô lệ?"
Tô An Lâm nhíu mày, cảm thấy như được mở ra đại lục mới, bèn quay đầu nhìn Tiểu Hồng:
“Đây là gì?"
“Bán đấu giá tu sĩ nô lệ"
Tiểu Hồng vội vàng giải thích.Tô An Lâm kinh ngạc:
“Trong phòng đấu giá còn đấu giá cả người sao?"
“Đúng vậy, đây là tu sĩ bị hạ cấm chế nô lệ đặc biệt, thực lực của người bị hạ loại cấm chú này đều không bình thường, ít nhất là Nội Khí tầng năm đi Tiểu Hồng nói với ánh mắt phức tạp.
Nội Khí tầng năm cũng được coi là cấp bậc trung đẳng trở lên, lại thêm nữ tử này có dung mạo xinh đẹp, trước sau lồi lõm... muốn nàng làm cái gì, nàng đều có thể làm cái đó... Có một số quan lại quyền quý rất thích kiểu này, dù sao nữ tử bình thường dù có xinh đẹp thế nào cũng không chịu nổi chà đạp, mà người có tu vi có thể làm đủ tư thế từ treo, trói, buộc, bay qua bay lại đều được!
Gần đây Tô An Lâm cũng nghe nói có rất nhiều quan lại quyền quý có sở thích đặc biệt.
“Là Dược Nữ, người này lại là Dược Nữ “Trời ạ, sao lại là nàng?"
“Ha ha ha, lão phu tích đức làm việc thiện nhiều năm, mua Dược Nữ là điều rất bình thường đi?"
“Hừ, Lưu lão đầu, ngươi già như thế rồi có chịu được không? Nghe nói thọ nguyên của ngươi chỉ còn lại mấy năm!"
“Ha ha, lão phu tự có cách để trường thọ!"
Khi nữ nhân được gọi là Dược Nữ bị dẫn ra sân, xung quanh hoàn toàn sôi trào. Tô An Lâm ý thức được nữ nhân này không đơn giản. Nghĩ lại cũng đúng, có thể bị đẩy ra làm vật phẩm đấu giá mở màn, chắc chắn là không đơn giản.
Tôn Hàm Vũ thấy vẻ hưng phấn trong mắt đám người thì cũng hơi cong khóe miệng lên mỉm cười.
1008 chữ