Chương 1176: Kiểm Tra
“Cũng đúng, tới cấp bậc như Tô thân truyền, vật bình thường sẽ không thể lọt vào mắt hắn đi?"
"Haiz, vốn còn muốn tăng thêm, nhưng nếu là Tô thân truyền, ta chỉ có thể chấp nhận thôi"
“Ai nói không phải chứ, đắc tội ai cũng không thể đắc tội thân truyền được.
“Dù sao ta sẽ không tranh giành nữa.
Có người nhướng mày, cảm thấy chuyện này không đơn giản, nhưng vẫn chỉ đứng sau đám người, không nói thêm gì nữa.
Vậy là giải quyết xong rồi sao?
Tô An Lâm chép miệng, có đôi khi địa vị còn có tác dụng hơn dọa dẫm nhiều. Lúc này hắn đã hiểu được tâm tính của đám người quyền cao chức trọng kia, ở trong vô số lời lấy lòng sẽ rất khó giữ được trạng thái lý trí. Cũng may Tô An Lâm tự cho là mình bò lên từ tầng dưới chót, cho nên sẽ không dễ dàng đánh mất bản thân như vậy.
Một hạ nhân lấy miếng sắt đi, cung kính mang lên tầng, đưa đến trước mặt Tô An Lâm.
Tô An Lâm kiểm tra một chút, cảm nhận được lực lượng thánh khí chuyển động ở trên mới khẽ gật đầu. Thứ này là chính phẩm, thánh lực này không thể làm giả được, trừ một số người chưa thấy thánh khí bao giờ, nhưng Tô An Lâm đã thấy rồi, hắn còn có một cái nữa, chính là Trường Sinh Giới, chỉ là bây giờ vẫn chưa mở Trường Sinh Giới ra được.
“Ừm, ta sẽ lấy trước, lát nữa tới tông môn mà lấy linh thạch"
Tô An Lâm bình tĩnh nói.
Danh dự của đệ tử thân truyền vẫn rất đáng tin, trong mắt người kia toàn vẻ cung kính, cúi đầu vâng dạ, không dám nhiều lời nữa mà rời đi.
Sau đó lại có thêm một số bảo bối bình thường không có gì lạ khác, Tô An Lâm không quan tâm lắm, chỉ lẳng lặng chờ đợi. Trong lúc chờ, hắn còn cầm miếng sắt trong tay, vuốt ve chất liệu trên đó, đột nhiên khẽ nhíu mày. Chất liệu này hơi giống tinh thiết, nhưng lại có vẻ không giống, tính chất cứng hơn.
Hắn thử đưa một ít nội khí vào, đáng tiếc, nội khí không có tác dụng gì. Bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, thử đưa một ít linh khí vào. Quả nhiên đã có hiệu quả, trong miếng sắt này cứ như có trận pháp vờn quanh tạo ra một không gian đặc biệt, trong đó có người đang vung đao.
“Đây là... chủ nhân cây đao đang dùng đao!"
Tô An Lâm vô cùng kinh hãi, hắn đoán đây là một ý niệm của chủ nhân thanh đao. Thánh khí cường đại đều như vậy cả, nếu dùng lâu sẽ sinh ra một chút khí tức và ý niệm của chủ nhân, như thế khi sử dụng nó mới có thể càng thêm dễ dàng bộc phát ra lực lượng cường đại.
Tô An Lâm tiếp tục xem, động tác của người kia càng lúc càng nhanh, nhưng hắn không thấy rõ mặt, chỉ thấy mỗi bóng lưng, có điều bóng lưng này lại khiến người ta tưởng tượng ra rất nhiều thứ. Tô An Lâm muốn nhìn rõ hơn, tiếc là hắn không làm được.
“Tiên nhân, hình như đây là tiên nhân!"
Trong lòng Tô An Lâm vốn đang rất bình tĩnh, giờ phút này lại có chút rung động.
“Người từng sử dụng cây đao này lại là tiên nhân, cũng không biết qua bao nhiêu năm rồi, vậy mà lại bị gãy mất!” Tô An Lâm kinh ngạc nói, sau đó nhanh chóng suy nghĩ. Thông qua lực lượng yếu ớt cảm ứng được ở trên đạo, hắn loáng thoáng có cảm giác mảnh vỡ khác đang ở hướng đông nam, hắn đoán đây chính là lực lượng kết nối của thánh khí. Nếu đi tìm theo cảm ứng này, chắc chắn sẽ có thể tìm ra mảnh vỡ khác.
Chỉ là...
Tô An Lâm thở dài, muốn tìm được những mảnh vỡ kia, đường xá xa xôi chỉ sợ sẽ vô cùng phiền phức.
"Thôi, nếu về sau có cơ hội sẽ đi tìm, thánh khí không hề tầm thường, tìm được rồi cũng có thể kết nối với chủ nhân trước của thánh khí để tìm kiếm phương pháp thành tiên Lúc đang muốn cất đi, Tô An Lâm bỗng nhiên hơi sửng sốt. Vì hắn phát hiện ra một đồ án như trận pháp ở mặt ngoài thánh khí, hình như lúc trước không có cái này...
Tô An Lâm lắc đầu, không chú ý đến nữa mà định cất thánh khí đi. Nhưng hình như trên thánh khí có thánh lực, cho nên không thể thu vào trong nhẫn không gian được.
“Thế mà lại không thu vào được.
Ánh mắt Tô An Lâm ngưng lại.
“Đây chính là mảnh vỡ thánh khí mà ngươi vừa lấy được sao, thánh lực trên đó rất đậm, là đồ tốt!"
Lúc này Cầm Tiên Tử dẫn Dược Nữ đi tới. Hiển nhiên Dược Nữ đã khóc, đôi mắt đỏ rực, ánh mắt u oán nhìn Tô An Lâm cứ như Tô An Lâm bội tình bạc nghĩa với nàng vậy, khiến trong lòng hắn vô cùng sợ hãi.
“Cho ngươi xem nè.
Tô An Lâm đưa miếng sắt tới.
Cầm Tiên Tử nhận lấy rồi kiểm tra tỉ mỉ, khẽ gật đầu:
“Quả thật không tệ."
Dược Nữ đi đến bên cạnh Tô An Lâm, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Tô An Lâm:
“Mặc dù ngươi bội tình bạc nghĩa với ta, nhưng vừa rồi Cầm Tiên Tử đã thuyết phục ta, dưa hái xanh không ngọt"
“Xin lỗi, ta chỉ có thể từ chối người thôi"
Tô An Lâm:
"..."
Hắn rất muốn đánh Dược Nữ một cái, để nàng xem mình đang nói cái gì. Cái gì gọi là từ chối ta? Là ngươi mặt dày mày dạn nói muốn làm nữ nhân của ta, bây giờ lại thành từ chối ta ư.
Đậu má!
Nhưng Dược Nữ còn làm ra vẻ nghiêm túc cứ như hắn mới là người sai vậy.
1049 chữ