Chương 1177: Trận Pháp
Giờ phút này, Tô An Lâm mới biết được cái gì gọi là khó nói nên lời. Thôi, đàn ông tốt không so đo với phụ nữ, hắn quay đầu nhìn về phía Cầm Tiên Tử:
“Có nhìn ra cái gì không?"
“A, hình như ta đã thấy đồ án bên ngoài miếng sắt này ở đâu đó rồi.
Ánh mắt Cầm Tiên Tử ngưng tụ, gãi đầu một cái, bỗng nhiên vỗ bả vai Tô An Lâm:
“Ta nhớ ra rồi! Trận pháp!"
“Ừm, cho nên nói, đây là trận pháp ư?"
Tô An Lâm trầm giọng hỏi.
Cầm Tiên Tử gật gật đầu:
“Không sai, chính là trận pháp, ngươi quên mất là ta có được truyền thừa của Hắc Sát tiên tử sao, cho nên những trận pháp thượng cổ ta đều biết rõ như lòng bàn tay. Hình như ta đã từng thấy kiểu hoa văn này trong truyền thừa, chỉ có điều, đây là trận pháp thượng cổ, chắc là đã bị cắt đứt truyền thừa từ lâu rồi.
Tô An Lâm khiếp sợ, ánh mắt nhìn về phía Cầm Tiên Tử, nói với nàng:
“Cho nên có nghĩa là vốn dĩ Thánh khí này đã có từ rất lâu rồi, trận pháp kia cũng đã có từ rất lâu trước kia rồi sao"
“Không phải ý này.
Cầm Tiên Tử trầm ngâm một lát rồi lắc đầu nói:
“Trận pháp này vốn được khắc ở bên ngoài miếng sắt, cho nên sức mạnh có hạn, tồn tại sẽ không được lâu như thế, cho nên chắc là nó chỉ mới được thiết lập gần đây không lâu đâu?
“Hả? Nói như vậy là có người giống như ngươi, cũng biết những trận pháp thượng cổ này!"
“Không sai, hơn nữa, thực lực truyền thừa trận pháp cũng không kém ta. Dù sao hắn đã có thể linh hoạt vận dụng trận pháp này, thiết lập nó ở trên đó thì người này... tuyệt đối không đơn giản.
“Vậy thì kỳ lạ quá, thế gian này sao lại có kỳ nhân như vậy? Nếu thật sự có, chắc là cũng sẽ không thiếu gì chút linh thạch này, hắn sẽ lấy thứ tốt này ra ngoài bán đấu giá sao?"
Cầm Tiên Tử cũng thấy kỳ lạ, chỉ lắc đầu tỏ vẻ không biết.
“Vậy chắc ngươi cùng biết trận pháp này dùng để làm gì chứ?"
Tô An Lâm lập tức cảnh giác, thân phận của đối phương không rõ ràng, cũng không rõ mục đích, cho nên hắn cần phải tìm hiểu rõ.
“Ta quên rồi, phải tìm thời gian rảnh rỗi, cẩn thận cảm ngộ một chút trận pháp này mới có thể biết được đại khái"
Cầm Tiên Tử luyến tiếc đưa cho Tô An Lâm, ánh mắt lưu luyến không rời.
Từ khi dung hợp truyền thừa của Hắc Sát tiên tử, nàng cảm thấy rất hứng thú với mấy loại trận pháp.
Tô An Lâm nhận lấy, dùng vải trắng bọc cẩn thận rồi tiện tay nhét vào ống tay áo, cũng không chú ý đến chuyện này nữa, mà là nhìn về phía phòng đấu giá.
Điều hắn không chú ý tới chính là, lúc này dưới khán đài lại có một nam tử trẻ tuổi, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía hắn.
Sau khi thấy Tô An Lâm tùy ý đặt miếng sắt vào trong tay, khóe miệng hắn phác họa ra một nụ cười châm chọc.
“Đệ tử thân truyền chẳng qua cũng chỉ như thế thôi..."
“Thôi, thứ này rất nhanh sẽ trở về tay ta thôi, ha ha, đệ tử thân truyền, cho dù lợi hại hơn nữa thì chẳng phải là vẫn không phá được trận pháp của ta sao?
“Nhiều linh thạch như vậy, đủ cho ta tiêu xài một trận"
Hắn dần dần nheo mắt lại, lộ ra nụ cười khó có thể phát hiện.
“Những người đã đắc tội ta, đợi ta mang theo nhiều linh thạch thế này trở về đi, thật sự chờ mong biểu cảm của các ngươi quá, nhất định là rất phong phú đây?"
Nghĩ như thế, thiếu niên từ từ siết chặt nắm đấm, vì dùng sức quá mức nên khiến đầu ngón tay hơi trắng bệch. Trong lòng hắn thật sự quá hưng phấn.
Vì chính hắn cũng không ngờ lần này lại có một đệ tử thân truyền cao cao tại thượng trong truyền thuyết bị hắn đùa bỡn trong tay.
Ở trên lầu, Tô An Lâm đang nhìn phòng đấu giá thì dường như có cảm giác, ánh mắt không khỏi nhìn xuống phía dưới.
"Hả?"
Tô An Lâm khẽ nhíu mày, vừa rồi hình như hắn thấy có người quan sát hắn.
Cảm giác này không phải kiểu người ta vô tình thấy mà là có loại cảm giác có người đang nhìn chằm chằm hắn, tràn ngập ác ý.
Với thực lực hiện giờ của hắn, đương nhiên sẽ không nhầm lẫn loại cảm giác bình thường này, thật sự có người đang nhìn chằm chằm hắn.
“Ai có thành kiến với ta sao?"
Tô An Lâm nỉ non một tiếng, tiếp tục nhìn, đáng tiếc, ánh mắt kia chỉ loé lên trong chốc lát rồi biến mất.
Nhưng hắn vẫn tập trung nhìn vào một vị trí.
Chỗ đó có vài người trẻ tuổi và một vài người trung niên.
"Hả?"
Một người trẻ tuổi trong đó khiến Tô An Lâm chú ý, vì diện mạo của hắn ta rất đẹp trai, chí ít là người đẹp trai nhất trong số những người hắn từng gặp sau khi tới đây, người đẹp trai như thế rất hiếm thấy.
Vì vậy, Tô An Lâm nhìn hắn ta nhiều hơn.
“Có lẽ là ghen tị với ta.
Tô An Lâm thì thầm.
Không chú ý quá nhiều, trên đài, các vật phẩm tiếp tục được đưa ra đấu giá, trong đó có mấy thứ cũng khiến Tô An Lâm hứng thú. Nhưng hắn không ra tay, mấy thứ này chỉ là làm cho hắn có chút hứng thú mà thôi, không đáng để hắn ra tay. Cũng vào lúc này, Tôn Hàm Vũ cuối cùng lại để người ta lấy ra một vật.
Tấm da dê!
1058 chữ