Chương 1190: Kiếp Sau Cẩn Thận
Vài ngày sau.
Thôn Vạn Tuyền.
Lúc này Tô An Lâm đã thay đổi diện mạo, thay một bộ y phục nông gia bình thường, trên người đeo một túi hành lý, nhìn có vẻ y hệt như một dân chúng bình thường đi xa nhà.
Hắn cố ý làm vậy.
Tên Diệp Vô Trần kia có nhiều thủ đoạn không tầm thường, nếu bị hắn ta phát hiện hành tung, chẳng may sẽ lại phát động trận pháp chạy trốn, vậy thì phiền phức rồi.
Mà bây giờ, dưới ảnh hưởng của Tử Thi Đại Pháp, hắn hoàn toàn thu liễm khí tức, hiện giờ rất giống như một người bình thường.
“Phía trước chính là thôn Vạn Tuyền.
Tô An Lâm tăng thêm tốc độ, nhưng lại chợt nhíu mày, phía sau có một đám hán tử cưỡi ngựa đột nhiên chạy tới.
"Hả?"
Tô An Lâm quay đầu nhìn lại, phát hiện bên trong có hai người quen, là đại gia tộc nào đó đã từng gặp trong phòng đấu giá.
“Họ cũng tìm tới rồi sao?"
Tô An Lâm hơi nhíu mày, điều này chứng tỏ hắn đã luôn xem thường những thế lực này rồi.
Những thế lực này đều là lão giang hồ, mỗi người đều có cách tra được thân phận của người khác.
“Tiểu tử, ta hỏi ngươi một chuyện.
Đột nhiên, hơn mười hán tử cưỡi ngựa dừng lại trước mặt Tô An Lâm.
Lúc này Tô An Lâm đeo một cái mặt nạ màu vàng sáp, da mặt cực kỳ thô ráp giống như là một nông dân quanh năm canh tác trên đồng ruộng vậy.
“Chuyện gì?"
Tô An Lâm lui ra phía sau một bước, bộ dáng sợ hãi những con ngựa cao lớn này.
“Phía trước chính là thôn Vạn Tuyền đúng không?"
“Đúng vậy"
Tô An Lâm nói.
“Vậy ngươi có nghe nói đến một người tên là Diệp Vô Trần không?"
“Ta chưa từng nghe qua!"
“Ngươi có biết được tin tức của thôn Vạn Tuyền không?"
“Ách, hình như từ lâu thôn Vạn Tuyền đã không còn người ở nữa rồi, là một thôn hoang “Biết rồi"
Những người này gật gật đầu, người cầm đầu nói:
“Là một thôn hoang, Diệp Vô Trần trốn ở chỗ đó, nhất định sẽ không bị người khác chú ý, bây giờ chúng ta qua đó, tranh thủ bắt lấy hắn trước khi những người khác đến"
“Ta chỉ lo là hắn sẽ xuất động trận pháp thôi. Đến lúc đó chạy đi sẽ phiền phức"
“Hừ, lần này ta cũng mang theo trận pháp để đề phòng, đến lúc đó phong tỏa địa phương kia, cho dù hắn muốn chạy cũng không kịp.
Người cầm đầu tỏ vẻ hưng phấn.
Sau khi Diệp Vô Trần chạy trốn, toàn bộ Bạch Điểu trấn thật ra đều sôi trào, tất cả mọi người đều biết về một thiếu niên thu hoạch được hai món bí bảo, hơn nữa hai món bí bảo này đều có liên quan đến tiên nhân.
Vì vậy, có tin đồn là hắn ta có khả năng nắm giữ một ngôi mộ tiên nhân nào đó!
Cho nên người của các thế lực lớn đều bắt đầu điều tra.
Dần dần, từng tin tức về Diệp Vô Trần đều bị đào sâu ra!
Có thế lực còn mời đại sư tới xem bói, tìm được vị trí của Diệp Vô Trần rồi cứ thế điều động một đội nhân mã đánh tới.
Người cầm đầu cười xong, đột nhiên tàn nhẫn nhìn Tô An Lâm cười lạnh:
“Tiểu tử, hôm nay vận may của ngươi không tốt lắm rồi.
“Vận may không tốt ư? Sao ngươi lại nói vậy?”Sắc mặt Tô An Lâm lạnh xuống, hắn thấy được sát ý trong mắt đối phương, một số người xung quanh cũng tỏ vẻ cười nhạo.
Thấy vậy, Tô An Lâm lùi lại một bước.
“Vì không thể để cho người ta biết bọn ta đã tới, cho nên, tiểu tử, muốn trách thì trách hôm nay ngươi không nên đi con đường này, nhớ kỹ, kiếp sau chú ý cẩn thận vào.
Ha ha!
Xoạt xoạt!
Một thanh đại đao được rút ra, nhắm ngay đầu Tô An Lâm.
Những người khác lơ đễnh, bình tĩnh nhìn cảnh tượng này, ngay lúc họ đều cho là đầu của Tô An Lâm sắp rơi xuống thì trong nháy mắt Tô An Lâm bắt lấy đạo của đối phương.
"Hả?"
Ánh mắt người này nghiêm túc, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc.
Trong nhận thức của hắn, một nông dân bình thường sẽ không có thực lực này.
Hắn lập tức phản ứng lại, sắc mặt đại biến:
“Ngươi không phải người bình thường"
“Trả lời chính xác, đáng tiếc là vô dụng"
Tô An Lâm cấp tốc đoạt lấy đao của đối phương, bay lên không trung “Rầm rầm rầm."
Tiếng nổ liên tiếp vang lên, mặt đất đều bị đào ra một cái khe rãnh rất lớn.
Một đám người vừa rồi còn phách lối cùng với đám ngựa dưới hông họ, toàn bộ đều bị quét sạch không còn một mảnh.
Chết sạch!
Tô An Lâm nhìn điểm kinh nghiệm vừa mới tăng lên, bình tĩnh rời đi.
Đột nhiên, hắn dừng lại, vì hắn phát hiện, trước mặt xuất hiện nhắc nhở của bằng hữu tốt về sự biến hoá của Diệp Vô Thần.
“Trạng thái lúc này của Diệp Vô Trần: Hắn hoàn thành trận pháp, gặp phải một đám kẻ địch"
“Trạng thái lúc này của Diệp Vô Trần: Hắn phát động trận pháp, tiêu diệt kẻ địch.
Tô An Lâm nhíu mày, giờ khắc này, hắn đột nhiên ý thức được, mọi chuyện không đơn giản như hắn nghĩ.
Ban đầu hắn cho là Diệp Vô Trần chỉ chạy trốn, tuỳ tiện trốn ở trong thôn xóm kia mà thôi.
Nhưng bây giờ xem ra, Diệp Vô Trần đang bày ra một ván cờ, còn là một ván cờ lớn đấy!
Hắn vẫn luôn ở đó bày bố trận pháp, không phải đang luyện tập mà là ôm cây đợi thỏ, chờ họ tìm tới cửa.
"Diệp Vô Trần, không thể ngờ tâm tư của ngươi lại thâm sâu như thế"
Tô An Lâm chưa bao giờ có ý nghĩ giết một người như vậy.
Diệp Vô Trần này thật sự quá nguy hiểm, mặc kệ hắn trưởng thành sẽ rất nguy hiểm.
“May mà ta có bằng hữu tốt, nhất cử nhất động của hắn ta đều nằm trong tay ta, bây giờ để cho những người đuổi giết hắn ta dò đường, ta cũng không cần lo là hắn ta sẽ chạy trốn.
Tô An Lâm thì thầm, chạy như bay về phía vị trí đó.
1019 chữ