Chương 1191: Thôn Vạn Tuyền

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1191: Thôn Vạn Tuyền

Trong thôn Vạn Tuyền.

Ở cổng thôn, một con sông lớn quanh co chảy qua, hai bên bờ sông là đồng cỏ xanh tươi và ruộng lúa.

Chỉ có điều, ruộng lúa đã hoang sơ từ lâu rồi, không có người canh tác.

Lúc này Diệp Vô Trần nhìn từng cỗ thi thể trên mặt đất, sắc mặt lạnh lùng.

“Một đám ngu ngốc, chỉ có thế mà muốn đối phó với ta, thật sự cho là ta ăn không ngồi rồi sao?"

Hắn cố ý đợi ở đây chính là vì chờ đám người này tìm tới cửa.

Ở đây, hắn đã bày ra đại trận thiên la địa võng, còn có sát trận, mưa tiễn trận, phong hỏa đại trận.

Bốn loại đại trận tề tụ, cho dù là đại cao thủ Khí Cảm cảnh giết tới cũng phải nuốt hận.

Bởi vậy, Diệp Vô Trần rất yên tâm.

Bắt đầu mò mẫm thi thể.

“Oa, trên người tên này có nhiều linh thạch thế, đúng là giàu có quá đi, thật không biết những người này đã hại chết bao nhiêu người, trên người lại có nhiều thứ tốt như vậy.

“A, kim phiếu, hơn hai ngàn, ha ha ha, cất thôi.

“Đây là... pháp khí vòng tay không gian, ha ha ha, Diệp Vô Trần ta đúng là khí vận ngập trời, không ngờ ta lại tìm được những thứ đồ tốt này"

Đi lục tìm một đống thi thể lớn, thu hoạch cũng kha khá, Diệp Vô Trần vui vẻ cười đến nỗi miệng cũng sắp lệnh đi.

Chỉ là đúng lúc này, xa xa phía chân trời có mấy thân ảnh lướt tới “Ồ, lại có người tới, ha ha, tới thật đúng lúc, trận pháp của ta vừa khởi động, đều phải chết ở đây thôi"

Hắn lạnh lùng cười rồi đứng lên, ngạo nghễ nhìn người tới.

“A Di Đà Phật, không ngờ đã có nhiều người chết như vậy rồi, Diệp Vô Trần, ngươi thật to gan đấy.

Tuệ Chân đại sư dẫn theo đồ đệ của hắn ta, thế mà lại ngồi trên một thanh trường kiếm pháp khí để phi hành tới, nhanh chóng bay tới.

Ở hai bên trái phải thì là những người tu luyện khác, thế mà cũng truy kích tới nơi này.

Nhìn thi thể trên mặt đất, những người này nhíu mày, vì họ phát hiện số người chết ở đây đều là những người họ quen biết, thực lực cũng ngang bằng họ.

Nói cách khác, nếu họ ở đây thì người chết chính là họ.

“Đây không phải là Tuệ Chân đại sư sao, chặn ta ở phòng đấu giá không thành, thế mà lại truy đuổi đến đây"

Diệp Vô Trần lắc lắc đầu, tỏ vẻ khinh thường.

“Nói nhảm ít nói, trên người nợ quá nhiều nghiệt, mau giao Thánh khí và bản đồ kho báu ra đây, lão nạp có thể sẽ tha cho ngươi, nếu không... Ta nhất định sẽ cho ngươi nếm thử một chút đau đớn của thần hồn câu diệt, vĩnh viễn không được siêu sinh!"

Tuệ Chân bình tĩnh nói ra những lời ác độc khủng khiếp nhất.

“Ha ha ha, nói tới nói lui, còn không phải là vì bảo bối à, ta thật sự rất tò mò, các ngươi có thể đừng nói đường hoàng như thế được không, cái gì mà không nợ nghiệt quá nhiều, các ngươi giết người ít hơn ta sao?"

Diệp Vô Trần căm hận nói:

“Suy cho cùng đều là một đám cặn bã giả vờ đạo mạo"

“Được rồi, hôm nay mặc kệ ngươi nói cái gì cũng không thay đổi được sự thật là ngươi không thể chạy trốn nữa, biết vì sao không? Nơi này đã được bày bố trận pháp phòng ngự, bất luận trận pháp nào cũng không thể cho ngươi rời đi.

Một thanh niên mặc đồ xanh đứng bên cạnh thản nhiên nói.

Diệp Vô Trần lắc đầu nói:

“Ta cũng không có ý nghĩ chạy trốn, thế nhưng ta rất muốn biết, làm sao các ngươi tìm được nơi này.

Thanh niên mặc đồ áo lơ đễnh, dạo bước nói:

“Chuyện này phải nhờ đến Tuệ Chân đại sư, chùa miếu họ tính ra được khoảng vị trí của ngươi nên bọn ta mới tìm tới"

“Cũng có không ít người tìm được nơi này, ta đã giết hai nhóm người rồi.

“Chuyện này phải hỏi Tuệ Chân đại sư, các ngươi đã bán bao nhiêu tin tức của hắn rồi?"

Tuệ Chân đại sư chắp tay trước ngực, cúi đầu nói:

“A Di Đà Phật, ta chỉ đang làm việc tốt"

“Làm việc tốt?"

Hai đội nhân mã bên cạnh cũng nghe không nổi nữa, họ đã từng gặp qua bao nhiêu kẻ giả trang nhưng chưa từng thấy qua người nào giả vờ như vậy.

Ôi, thế này là làm chuyện tốt sao, phải biết rằng, hai nhà họ đều trả giá không ít mới có được tin tức nơi này. Nhìn bộ dáng Tuệ Chân đại sư thế này mà còn nói dám nói là làm chuyện tốt cơ đấy.

Đúng là vô sỉ..."

Những người này thầm mắng trong lòng.

Diệp Vô Trần cũng cười lạnh:

“Ta thấy ngươi tràn trề đạo mạo, bây giờ ta lại tò mò không biết những người cùng đi của ngươi, trong lòng có phải đang mắng ngươi hay không?

“Bàn về việc làm không bàn về tâm, bàn về tâm không có ai hoàn mỹ cả, A Di Đà Phật, lão nạp bị người khác hiểu lầm cũng không sao cả, chỉ cần mọi người vui vẻ là tốt rồi.

Hắn ăn nói cũng rất đường hoàng đấy.

“Được rồi, tóm lại bây giờ bọn ta đã tới đây rồi, Diệp Vô Trần, những lời cần nói bọn ta đều đã nói hết rồi, ngươi nên đưa tay chịu trói thì hơn Thanh niên mặc đồ xanh vung tay, không khách khí nói.

“Chỉ dựa vào các ngươi mà muốn bắt ta? Không đủ tư cách!"

1063 chữ