Chương 1195: Chứng Minh

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1195: Chứng Minh

Nhìn thấy luồng sức mạnh cuộn trào mãnh liệt, hồn thể Diệp Vô Trần run rẩy dữ dội.

“Ngươi điên rồi, ngươi vậy mà lại tu luyện tiên thuật, người tu luyện tiên thuật đều sẽ biến thành quái vật.

Diệp Vô Trần thét lên, trừng mắt nhìn từng đợt đao khí lũ lượt chém tới.

Thực tế thì đây là lần thứ hai Tô An lâm vận dụng chiêu này.

Chỉ là vừa nãy lúc Tô An Lâm sử dụng chiêu này, Diệp Vô Trần chết quá nhanh, hắn ta cũng không cảm giác gì, bản thân lại chết rồi nên không hề cảm nhận được đây là linh khí tiên thuật.

Mà lúc này hắn ta đã nhìn thấy được rồi, lập tức ánh mắt hắn ta tràn ngập sợ hãi.

Đây chính là tiên thuật.

Từ trong truyền thừa hắn ta biết được hiện nay không thể tu luyện được tiên thuật, người tu luyện sẽ biến thành quái vật.

Đây cũng là một mặt chứng mình được vì sao các đại tổn môn chiếm giữ tài nguyên tốt nhất, nhân tài giỏi nhất, nhưng lại không có ai thành tiên.

Nhưng tại sao Tô An Lâm lại...

“Biết vì sao rồi chứ? Vì, ta mới là Thiên mệnh chi tử"

Đạo tâm của Diệp Vô Trần giờ khắc này đã vỡ vụn.

Phong hỏa trận pháp, sát trận, thiên la địa võng trận, những trận pháp còn lại cũng lần lượt kéo đến bao phủ lấy Tô An Lâm.

Chỉ đáng tiếc, dưới tác dụng của tiên thuật, sát trận là trận pháp đầu tiên bị phá giải.

Tiếp theo đó, từng mảng lưới dày đặc chi chít như mạng nhện cũng bị đao pháp của Tô An Lâm phá vỡ.

Cuối cùng, vô số ngọn lửa lao về phía đỉnh đầu Tô An Lâm, nhưng hắn không hề nhúc nhích, mà lại trở tay một cái, ngọn lửa đi theo động tác của hắn tản phát ra khắp bốn phía.

Hắn phát động Khống khí thuật, dẫn đường cho ngọn lửa đập về phía Diệp Vô Trần.

"Aaa..."

Diệp Vô Trần gầm rú lên hết sức thảm thiết.

Hồn phách sợ nhất là lửa, thanh máu của Diệp Vô Trần phải dựa vào trận pháp để chống đỡ.

Diệp Vô Trần chính là trận pháp, trận pháp cũng chính là Diệp Vô Trần, đây chính là tác dụng của phù chú trận pháp.

Nhưng khi từng trận pháp bị phá trừ trong tay Tô An Lâm, sức mạnh của Diệp Vô Trần càng lúc càng yếu đi, thanh máu cũng theo đó mà giảm xuống.

“Không, ta không thể chết đi dễ dàng như thế được, không..."

“A di đà phật, Tô thân truyền, ta đến giúp ngươi một tay.

Bỗng nhiên, trên bầu trời truyền đến một đạo tà âm vang vọng chấn động đến điếc cả tai.

Một cái bát cũ nát lao về phía Tô An Lâm bên này.

"Hừm?"

Tô An Lâm cau mày, nói là giúp hắn một tay nhưng lại tấn công hắn!

Lão hòa thượng này không có ý tốt!

Tô An Lâm thầm mắng một tiếng, hắn lấy đại đao ra, trở tay chém tới.

“Đoàng!"

Cái bát cũ nát và đại đao cùng đối đầu chấn động, phát ra những tiếng động vù vù.

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đại đao của hắn ấy vậy mà không địch lại cái bát cũ nát kia, đại đạo bị phản chấn bay ngược lại.

“Bảo bối gì đây?"

Tô An Lâm hết sức kinh hãi.

“Tuệ Chân đại sư, ngươi làm vậy là có ý gì, dám cản đường của ta sao?"

Tô An Lâm hét lớn về phía lão hòa thượng Tuệ Chân đang lăng không lơ lửng ở cách đó không xa.

“A di đà phật, Tô thân truyền hiểu lầm rồi, ta đến để giúp đỡ ngươi mà, tên Diệp Vô Trần này tạo quá nhiều nghiệp chướng, mà thực lực lại lớn mạnh, lão nạp lo lắng Tô thân truyền không phải là đối thủ của hắn cho nên mới đến giúp ngươi một tay.

“Ha ha, vậy cái bát đồng nát này của ngươi bay đến chỗ ta là có ý gì"

“Không có ý gì cả, Tô thân truyền, ngươi tránh ra một chút, để ta thu thập cái hồn thể này là được rồi.

“Bớt nói những lời thừa thãi lại, ta là người đối phó với hắn ta, ta đến nhặt"

Tô An Lâm nói một cách không khách khí.

Trên người Diệp Vô Trần có rất nhiều bí bất, lão hòa thượng muốn có được hồn thể của Diệp Vô Trần, e rằng mục đích cũng là vì bí mật trên người Diệp Vô Trần.

Những chuyện như nhặt đồ thế này Tô An Lâm đương nhiên sẽ không để đến lượt ông ta.

“Tô thân truyền, sao ngươi có thể như vậy chứ? Ồ, ta biết rồi, quả nhiên ngươi có cấu kết với Ma giáo"

Ánh mắt Tuệ Chân đại sư lóe lên hàn ý lạnh lẽo, ông ta thản nhiên nói:

“Tô thân truyền, nếu như ngươi không muốn bí mật của ngươi bị công bố ra cho mọi người biết thì người này hãy để ta đến đối phó, nếu không, ha ha, vậy thì phải xin lỗi rồi.

“Cấu kết với ma giáo?"

Tô An Lê nhíu mày:

“Nói nhảm cái gì vậy?"

Ngay sau đó Tuệ Chân đại sư tế ra một hồn thể, Tô An Lâm tập trung nhìn vào liền phát hiện ra đó là nữ nhân Từ Phỉ Phỉ kia.

Hắn như bừng tỉnh hiểu ra được mọi chuyện:

“Sau khi ta đi, ngươi đi ngang qua nơi đó, được lắm, không ngờ ngươi còn có thủ đoạn này, chỉ vì ta và người của ma giáo gặp mặt một lần, ngươi liền lấy đó làm cớ để vu hãm ta.

“Tô thân truyền nói vậy là thừa nhận rồi.

“Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào"

Tô An Lâm lùi ra phía sau, nói:

“Thế nhưng nếu ngươi đã muốn tự mình đối phó với Diệp Vô Trần, vậy thì ngươi tới đi."

Tô An Lâm lùi về sau một bước, bày ra dáng vẻ mặc kệ không nhúng tay vào chuyện này nữa.

1019 chữ