Chương 1196: Trận Pháp Khởi Động

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1196: Trận Pháp Khởi Động

Điều này làm cho Diệp Vô Trần vốn đang đợi hai người lưỡng bại câu thương sững sờ không thôi.

Tình huống gì đây, đã nói là trận chiến của hai người họ, sau đó hắn ta được hời mới đúng chứ.

Tình hình này không hợp lý, hết sức không hợp lý.

“Tô An Lâm, ngươi tốt xấu gì cũng là đệ tử thân truyền, sao lại dễ dàng bị uy hiếp như vậy, ngươi ngươi ngươi... ngươi thực sự làm mất mặc Thanh Điền Phái các ngươi mà.

Diệp Vô Trần tức giận thở hổn hển mắng to.

Tô An Lâm thản nhiên lùi vài bước ra sau, hắn ngoáy tai, lại thổi bụi phù phù trên móng tay, vẻ mặt hết sức thong thả nói:

“Ai nha, ta cũng không còn cách nào, đành phải như vậy thôi, nếu như Tuệ Chân đại sư đã muốn lấy cái mạng chó của ngươi, vậy thì ta để ông ta lấy vậy!"

Nói xong, Tô An Lâm chắp tay ôm quyền về phía Tuệ Chân đại sư, vẻ mặt nhởn nhở nói:

“Tuệ Chân đại sư, vậy ở đây giao cho ngươi.

Tuệ Chân đại sư đáp lại vô cùng vui vẻ, không ngờ Tô An Lâm lại dễ dàng bị uy hiếp đến như vậy, vậy thì mọi chuyện tiếp theo đây sẽ đơn giản rồi.

Đợi sau khi giải quyết Diệp Vô Trần, thì sẽ tới lợi dụng Tô An Lâm.

Nghe nói những đệ tử thân truyền có thể tùy ý lấy đi tài nguyên trong Thanh Điền Phái, đến lúc nó ta sẽ giàu to...

Tuệ Chân đã tưởng tượng được đến cuộc sống hạnh phúc của ông ta sau này, ông ta chắp một tay trước ngực nhìn về phía Tô An Lâm, khẽ cúi người xuống:

“Tô thân truyền đại nghĩa, vậy ta tiến lên đây"

Tuệ Chân đại sư đi tới, thu hồn thể vào tay, sau đó cười khẽ với hồn phách của Diệp Vô Trần:

“Diệp Vô Trần, cuối cùng ngươi cũng rơi vào trong tay lão nạp rồi.

Hồn lực Diệp Vô Trần động đậy, lạnh giọng quát:

“Tuệ Chân, ngươi muốn thế nào?"

Vừa dứt lời, còn chưa đợi Tuệ Chân lên tiếng, bên trong trận pháp nguồn lực lượng bắt đồng khởi động hướng về phía Tuệ Chân.

Chỉ đáng tiếc, hiện tại trận pháp đã bị Tô An Lâm phá trừ hơn phân nửa, lực lượng suy yếu, hoàn toàn không thể tạo nên bất kỳ uy hiếp gì đến Tuệ Chân.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Tuệ Chân đột ngột xuất hiện vào lúc này.

Tuệ Chân bật cười ha hả, cất giọng châm biếm: “Vô ích thôi! Đừng vùng vẫy nữa, rất nhanh sẽ trở thành một thành vien trong Thu hồn bát của ta mà thôi!"

Ông ta vô cùng hưng phấn, Thu hồn bát này của ông ta cũng không phải hồn phách nào cũng tùy ý thu nhận, mà chỉ thu nhận cường giả!

Tô An Lâm ở phía sau nhìn thấy hết cảnh tượng này, khi thấy thanh máu của Diệp Vô Trần đã giảm xuống chỉ còn lại hơn hai trăm, hắn ta đã trở nên suy yếu vô lực đã sắp bị thu hồn.

Mà Tuệ Chân lúc này thì lại phấn khởi đến mức cười nhe răng.

Ông ta đang lúc nghĩ rằng mình sắp thu phục được Diệp Vô Trần, Tô An Lâm bất chợt trở tay, Khống khí thuật và Thiên ngoại đao thiên kết hợp lại cùng bạo phát.

Không ra tay thì thôi, nếu như đã ra tay vậy thì phải tuyệt sát, nhất định phải giữ Tuệ Chân ở lại nơi này.

“Ha ha ha, lão lừa hói đầu Tuệ Chân kia, ngươi sẽ chết, ngươi chết chắc rồi.

Nhìn thấy Tô An Lâm đột ngột ra tay, Diệp Vô Trần phấn khích bất cười như điên.

“Đã sớm biết có vấn đề"

Tuệ Chân quay đầu lại, ánh mắt tức giận nhìn Tô An Lâm, vừa nãy ông ta thực sự vẫn luôn đê phòng hắn.

Chỉ là bỗng nhiên ông ta phát hiện ra mình đã sai rồi.

Dù có phòng ngự, nhưng ông ta vẫn đánh giá thấp sức mạnh của Tô An Lâm.

“Linh khí, là linh khí"

“Đây là tiên pháp, ngươi vậy mà tu luyện tiên pháp, ngươi điên rồi!"

Tuệ Chân đại sư kinh ngạc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình, ông ta há hốc miệng.

Ngay sau đó, ông ta phản ứng lại, khuôn mặt đầy vẻ kích động, nghi ngờ hỏi:

“Ngươi đã tu luyện tiên pháp, nhưng lại không biến thành quái vật, hay là thời gian tu luyện của ngươi vẫn chưa lâu?"

Tô An Lâm không trả lời, đao khí nhanh chóng bao phủ.

Tu vi của Tuệ Chân đại sư chỉ là Nội khí tầng chín, dù là về cảnh giới hay là về công pháp thực lực, giữa hai người đều có chênh lệch quá lớn.

Vì vậy, ông ta vừa dứt lời thì đã bị vô số đợt tấn công bao phủ đến, sau khi màn sương mù tan đi, chỉ còn lại một đống thịt nát, người chết đạo tan.

Còn về Diệp Vô Trần, thanh máu của hắn ta cũng đang biến mất từng chút một.

Khi trận pháp tiêu tan, hắn ta cũng phải chết theo.

“Tô An Lâm, không ngờ người sống sót đến cuối cùng lại là ngươi, không hổ là đệ tử thân truyền, ngươi thực sự rất lợi hại, là do ta đã quá sơ suất, do ta quá lơ là rồi"

Diệp Vô Trần ngửa mặt lên trời hét lớn, trong lòng vô cùng phẫn nộ. Nhưng đây chẳng qua cũng chỉ những tiếng hét phẫn nộ đầy bất lực mà thôi.

Chỉ chốc lát, thanh máu trở về số không, hồn phách tiêu tan thành mây khói.

Sau khi đã xác định xung quanh không còn người nào, Tô An Lâm lúc này mới dời tầm mắt nhìn tới thi hài Diệp Vô Trần.

1035 chữ