Chương 1207: Ngụy Biện
“Thánh khí quả nhiên không giống vật tầm thường"
Tô An Lâm nói thầm.
Thanh đại đao trong tay có ngân quang lập lòe, tỏa ra hàn ý rùng mình.
Hắn không biết đây là chất liệu gì, nhưng đao khí bám vào trên mặt đao không hề tầm thường.
Chỉ là nếu như người không biết đến xem qua sẽ tưởng rằng đây là đồ vật thông thường.
Đây chính là chỗ tốt của Thánh khí, khi không vận dụng thánh lực, vĩnh viễn sẽ không biết được lực lượng ẩn chứa bên trong khổng lồ đến cỡ nào.
"Van la dao!"
Quan sát đến hàng chữ bên trên chuôi đao, Tô An Lâm thì thầm.
Tên gọi của thanh đao này chính là Vạn la đao, một đao chém ra, bao la vạn tượng, cả thiên địa cũng đều bị đao khí bao phủ, vô cùng ác liệt.
Hắn dùng vải tùy ý bọc thanh đao lại sau đó đặt sang một bên.
Hiện tại hắn và Vạn la đao đã tâm ý tương thông, cho dù hắn và thanh đao này có cách xa ngàn dặm, nếu như có người lấy đi thanh đao này, hắn cũng sẽ có cảm ứng ngay.
Ngoài ra, thanh đao này có thể lăng không phi hành, chém địch ở vị trí cách xa mấy ngàn thước.
Đặt thanh đao xuống một bên, Tô An Lâm bắt đầu kiểm tra được những món đồ thu hoạch được lần này.
Sau khi giết chết những người kia, đương nhiên hắn cũng không quên lục tìm trong thi thể, trên người của Diệp Vô Trần, hắn tìm được không ít đồ tốt.
Ví dụ như các loại nguyên liệu, một vài linh đan linh dược, những thứ này hiển nhiên cũng tiện cho hắn. Đương nhiên với thân phận đệ tử thân truyền của hắn hiện tại, những thứ này có cũng được mà không có cũng được.
Nhưng không ai ghét bỏ mình có nhiều đồ cả, nhất là đối với Tô An Lâm, dù sao hắn có giới chỉ không gian, những thứ này cũng không để phí phạm.
Trong lúc hắn đang thu thập đồ vật, có một đôi mắt vẫn luôn lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tô An Lâm.
Chính là hoa loa kèn Tiểu Tử được trồng bên trong hoa viên.
“Cuối cùng cũng về rồi à, hay thật, nhìn dáng vẻ của ngươi, chắc là nhận được không ít đồ tốt đâu nhỉ! Thanh đao này thoạt nhìn rất không tệ"
“Vãi, thật nhiều thiên tài địa bảo, ngươi cướp được từ nơi nào vậy?"
Vẻ mặt hoa loa kèn khiếp sợ hỏi.
Những ngày này, nó vẫn luôn tìm cách chạy trốn khỏi nơi đây.
Không sai, nó đã có thể hóa hình được rồi.
Chẳng qua là vì gần đây mọi người đều đang bận thu xếp chuyện đi ra bên ngoài thu nhận đệ tử, thoáng chốc người trong tông môn trở về nhiều hơn rất nhiều, khiến nó không dám tùy ý xuống núi.
Suy cho cùng nó cũng là yêu! Nếu như tùy tiện đi ra ngoài, một khi bị người khác phát hiện ra, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
Cũng may mà Tô An Lâm đã trở lại, cũng không bao lâu nữa, hắn và phần lớn đệ tử ở đây đều sẽ rời đi.
“Hì hì hì... đến lúc đó chính là ngày tháng ta rời khỏi nơi này!"
Hoa loa kèn hưng phấn nở nụ cười thỏa mãn.
Nhưng đúng vào lúc này Tô An Lâm đã đi đến trước mặt nó.
“Tiểu Tử à, gần đây ngươi trưởng thành không tệ nhỉ"
Tô An Lâm đã kiểm kê xong đồ đạc, ừm, đã đến lúc nên trừng phạt hoa loa kèn này rồi.
Hắn vuốt ve phần đầu hoa loa kèn, cất giọng nhàn nhạt nói:
“Trưởng thành rồi, đến lúc đem ngươi đi nấu canh ăn rồi, khà khà khà khà.
Tiểu Tử: “..."
Tiểu Tử sững sờ, nó hoàn toàn không ngờ đến Tô An Lâm sẽ đối xử với nó như vậy!
“Chủ tử, ta có ích mà, sao ngươi lại có thể muốn ăn ta, hu hu hu.."
Tô An Lâm nói hết sức thản nhiên:
“Không ăn ngươi, vậy ta giữ ngươi lại làm cái gì chứ, dù sao thì cả ngày ngươi cũng chỉ muốn trốn đi, không phải sao?"
Tiểu Tử giật mình, sao Tô An Lâm lại biết được?
“Ta không có."
“Còn ngụy biện, quả nhiên ngươi càng ngày càng không nghe lời rồi"
Tô An Lâm cười khẽ rồi nói:
“Ngươi có biết không trên thế giới này có một loại công pháp gọi là Tâm thuật, có thể khiến người ta hiểu rõ được hết những suy nghĩ trong lòng một số người"
Tô An Lâm khoác lác không cần kịch bản, cứ mở miệng là có ngay.
“Hả, có loại công pháp như vậy.."
“Ta biết ngươi muốn đi, nếu đã như vậy, vậy thì ta giải quyết ngươi thôi, dù sao ngươi cũng chẳng có ích gì!” Tô An Lâm nói tiếp:
“Vừa nãy ngươi cũng thấy rồi, lần này trở về ta đã có được không ít dược liệu đấy, những thứ này đều là đồ tốt đó nha... đến lúc này, để ngươi nấu cùng với những dược liệu này, chắc chắn khi nấu ra sẽ rất thơm nhỉ?"
"Không không không, không thơm chút nào đâu, còn thối nữa, rất thối rất thối đó.
“Ha ha, ngươi có nói gì cũng vô ích thôi.
“Không không, ta có ích mà, phải rồi, ta rất có ích đối với ngươi! Ta đã có thể hóa hình rồi, ta có thể làm người hầu, ta có thể quét dọn vệ sinh cho ngươi, ta hầu hạ ngươi, hu hu hu."
Khi thấy Tô An Lâm đã muốn nhổ nó lên, giờ khắc này, hoa loa kèn cũng không giả vờ nữa mà trực tiếp ngả bài. Ta hóa hình rồi.
“Cuối cùng ngươi cũng chịu thừa nhận rồi à?
Tô An Lâm mỉm cười.
1042 chữ