Chương 1208: Cạn Lời
Ở trong thanh bạn bè, thực ra hắn đã sớm nhìn thấy hoa loa kèn đã có thể hóa hình.
Nhưng điều làm hắn cạn lời nhất là hoa loa kèn cứ muốn chạy trốn đi, hắn cũng đã trở về rồi mà nó cũng không chịu nói thật.
Nếu đã như vậy, vậy thì hắn cũng phải cho nó biết tay một phen.
Nói thật thì, nếu như hoa loa kèn còn không chịu thừa nhận mình đã hóa hình, không ngoan hơn được chút thì Tô An Lâm thật sự định sẽ nhẫn tâm bẻ hoa.
“Ta sai rồi, cầu xin chủ tử bỏ qua cho ta, ta chỉ là một đóa hoa loa kèn bình thường không ngon miệng đâu, cầu xin ngươi tha cho ta, ta làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi"
“Được rồi, nể tình ngươi lần đầu phạm lỗi, ta tha cho ngươi, lần sau còn như vậy thì đừng trách ta không khách khí"
Tô An Lâm lùi về sau một bước, nói:
“Bắt đầu hóa hình đi"
Giữ lại hoa loa kèn cũng không phải vì Tô An Lâm tâm huyết dâng trào.
Đối với loài yêu vật này, Tô An Lâm vẫn luôn rất tò mò, cho nên hắn giữ nó lại bên cạnh muốn xem xem nó thế nào.
Mặt khác, loài yêu hoa này thiên phú đặc thù, nó cảm ứng nhạy bén, rất nhiều người đều không cảm giác được luồng lực lượng thần bí bên trên Trường Bì Tiên Kinh, nhưng chỉ có nó là nhận ra được.
Cho nên hắn giữ lại nó, có lẽ sẽ có thể có bất ngờ nào đó không chừng.
Tiểu Tử bắt đầu hóa hình.
Thân thể của nó bắt đầu chấn động, sau đó hương hoa tản ra xung quanh, phấn hoa cũng rung lắc theo quanh quẩn khắp bốn phía từng chút biến thành dáng vẻ ngũ sắc sặc sỡ.
Giống như những mảnh vụn hào quang từ trên trời rơi xuống, tràn ngập một loại cảm giác xinh đẹp mỹ lệ.
Tô An Lâm khẽ gật đầu, thực sự không tệ.
Nhưng rất nhanh sau đó, Tô An Lâm muốn hộc máu.
Hoa loa kèn đã hóa hình xong, nhưng lại không mặc quần áo...
Những chỗ quan trọng đều chỉ có những cánh hoa che lại.
“Trông ngươi thế này..."
Tô An Lâm nuốt một ngụm nước bọt, nói thầm:
“Còn không bằng đừng che lại"
Hoa loa kèn ngây người, không biết hắn nói vậy là có ý gì.
“Không xinh đẹp sao? Ta là thế này đấy"
“Mặc vào đi"
Tô An Lâm tùy ý vung tay, lấy ra một bộ quần áo của mình từ trong không gian giới chỉ.
Hoa loa kèn sững sờ, hỏi lại:
“Mặc quần áo?"
“Đúng vậy, từ hôm nay trở đi, chẳng những ngươi cần phải mặc quần áo mà còn phải tìm hiểu văn hóa, hành sự, quy tắc của thế tục.
Tô An Lâm cũng không muốn hoa loa kèn lại làm ra sai sót không mong muốn thế này nữa.
Nếu như nó mặc như vậy trước công chúng, vậy thì, vậy thì... còn ra thể thống gì nữa hả.
“An Lâm sư đệ, nghe nói ngươi đã trở về, ta đặc biệt đến khiêu chiến!"
Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng nói lạnh lùng.
“Đặc biệt đến khiêu chiến..."
Giọng nói cứ vang vọng không ngừng.
“Hửm? Khiêu chiến ta sao?
Tô An Lâm ngẩng đầu lên, dẩu môi về phía hoa loa kèn ra hiệu cho nó đi vào trong nhà trước.
Hiện tại hoa loa kèn thuộc về loài yêu, nhưng bởi vì hương hoa trên người nó, những người có thực lực chưa đạt được đến một mức độ rất mạnh thì hoàn toàn không cảm giác ra được nó!
Đây cũng là lý do vì sao nó ở lại trong thành thị lâu như vậy rồi mà vẫn không có ai phát hiện ra nó.
Xoẹt!
Hoa loa kèn nhanh chóng rời khỏi, sau khi vào phòng, “bộp” một tiếng, đóng cửa lại.
“Tô sư huynh, bên ngoài có Vấn Vô Tình sư huynh muốn đến khiêu chiến ngươi, ta đã cản hắn ta lại, nhưng mà hắn ta..."
Hoàng Oánh Oánh ôm kiếm đi vào trong bẩm báo với Tô An Lâm.
Tô An Lâm quay đầu lại, hắn đã nhìn thấy người đi theo sau Hoàng Oánh Oánh đi vào, Vấn Vô Tình, người xếp thứ ba trong các đệ tử thân truyền.
Bất giác, trong đầu Tô An Lâm xuất hiện những thông tin của Vấn Vô Tình.
Trước đây, Tô An Lâm đã từng có giao lưu với hắn ta, đã từng gặp gỡ vài lần, nhưng cũng chỉ là gật đầu chào hỏi sơ qua, chứ cũng không giao thiệp quá sâu.
Khi ấy hắn ta mang đến cho Tô An Lâm một cảm giác, chính là lạnh lẽo.
Không sai, Vấn Vô Tình là một người khá lạnh lùng.
Dựa theo những giới thiệu của Hoàng Oánh Oánh trước đó, hắn biết được Vấn Vô Tình vẫn luôn độc lại độc vãng, không tranh với đời.
Thế nhưng Vấn Vô Tình vẫn tương đối mưu đồ đối với một vài sự vật bên trong tông môn, nguyên nhân cũng rất đơn giản, hắn ta muốn đạt được quyền lợi tông môn.
“Đây không phải là Vấn sư huynh sao"
Tô An Lâm mỉm cười nhìn người đi đến.
Vấn Vô Tình đi vào, liếc nhìn Tô An Lâm rồi nói:
“Tình hình sắp tới chắc ngươi cũng biết rồi nhỉ? Lần thu nhận đệ tử này, tiến về thủ đô triều Đại Viêm sẽ do ta và ngươi dẫn đội, nhưng mà dẫu sao ta cũng là sư huynh, sư phụ lại để ta nghe theo lệnh của ngươi, để ngươi làm chủ đội, ta hoài nghi năng lực của ngươi, không thích đáng"
Vấn Vô Tình không giống những người khác nói chuyện quanh co lòng vòng, hắn ta không thích giao tiếp chỉ một lòng tu luyện.
Nếu có vấn đề gì hắn ta sẽ trực tiếp nói rõ, tránh phải dong dài lãng phí thời gian.
1006 chữ