Chương 1231: Ra Tay Tương Trợ
Dù sao bình thường thì Đại Viêm triều cũng không ra lệnh được cho phái Thanh Điền, phái Thanh Điền cũng không cần nhìn sắc mặt Đại Viêm triều mà hành động.
Đương nhiên, quan hệ giữa hai thế lực lớn cũng không tệ lắm, ví dụ như Đại Viêm triều gặp phải nguy cơ gì, phái Thanh Điền đều sẽ ra tay tương trợ.
Mà nếu phái Thanh Điền cần tài nguyên gì, Đại Viêm triều cũng sẽ hỗ trợ.
Nghe thấy tiếng la đối diện, Tô An Lâm cấp tốc lướt xuống dưới.
Phát hiện thật sự chính là một đám binh sĩ mặc áo giáp bạc.
Nếu là người một nhà, Tô An Lâm đương nhiên sẽ không ra tay thật:
“Thu!"
Chín con Đại Long hắc vụ lập tức đánh về phía Bình Ngọc Hắc Yên trong tay Tô An Lâm.
Một đám binh sĩ mặc giáp bạc vừa rồi còn cảm nhận được một cỗ áp lực vô biên, giờ lại thấy công pháp biến mất trong chớp mắt.
Sắc mặt từng người đều thay đổi.
“Đây là chiêu thuật gì, mạnh vậy sao!"
Một người có bộ dáng phó tướng cưỡi ngựa hô to.
“Nghe nói lần này dẫn đội phái Thanh Điền là Tô An Lâm, mặc kệ hắn dùng chiêu thuật gì, chúng ta cứ qua đó khách khí một chút.
Chủ tướng Triệu Khải Minh giục ngựa chạy như điên, hắn tu luyện Thiên Cơ Nhãn, dưới bóng đêm cũng có thể thấy rõ hết thảy, bởi vậy rất nhanh đã thấy Tô An Lâm vừa mới đáp xuống trước mặt. Trong nháy mắt thấy Tô An Lâm, hắn ta đã phát hiện Tô An Lâm nhìn có vẻ không hề đơn giản.
Chín làn sương đen làm cho hắn ta không khỏi kinh hãi, chín làn sương đen này bay múa, lao về phía bình ngọc trong tay Tô An Lâm, cảnh tượng rất hoành tráng.
“Đây là thủ đoạn của tiên nhân trong truyền thuyết sao?"
Trong lòng Triệu Khải Minh càng thêm kính sợ.
Tuy là nói, đối với Tô An Lâm, họ hiện giờ chỉ có thể xem như bán tiên.
Thế nhưng, người ở bên ngoài nhìn vào thì thủ đoạn của họ chính là tiên nhân.
“Các ngươi là Đại Viêm triều?"
Tô An Lâm đi qua, Triệu Khải Minh vội vàng ôm quyền:
“Đúng vậy, ta là tướng quân hoàng vệ quân thứ chín, Triệu Khải Minh! Ở trong thành, bọn ta thấy bên này xảy ra chiến đấu, vì thế trước tiên dẫn quân đến đây xem xét, phát hiện là Ma Môn và người của Âm Dương môn làm loạn, chỉ là không ngờ, chờ lúc bọn ta tới thì trận chiến đã kết thúc rồi"
Tô An Lâm gật gật đầu, nói sơ qua tình hình sự việc một lượt.
Lúc họ nghe được, trong này còn có sự tham gia của yêu đạo, đám người Triệu Khải Minh càng thêm khiếp sợ.
“Thì ra các hạ chính là Tô Thân Truyền, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, kính xin dời bước vào thành, bọn ta đã sắp xếp chỗ ở cho mọi người"
Tô An Lâm gật gật đầu, nói:“Ta dẫn theo mấy người vào thành thôi, trao đổi một chút chuyện tiếp theo thu nhận đệ tử ở ngoài thành, tiện thể bái kiến bệ hạ một chút"
Dù sao hắn cũng từ xa đến, gặp mặt Hoàng đế cũng là lẽ đương nhiên.
Đám người Triệu Khải Minh cực kỳ vui vẻ, nếu bệ hạ thấy Tô An Lâm tới chắc chắn rất vui mừng.
Từ một góc độ nào đó mà nói, Đại Viêm triều họ rất cần phái Thanh Điền ủng hộ.
Tiếp theo, Tô An Lâm lại bảo các đệ tử nghỉ ngơi hồi phục tại chỗ, sau đó quét dọn chiến trường.
Sáng sớm ngày mai lại đi qua một vài con đường, có thể xây dựng nơi chiêu thu đệ tử.
Sắp xếp xong, Tô An Lâm phân phó một số người vào thành.
“Ta thì không đi được, ta không thích chỗ đông người"
Vấn Vô Tình vẫn tỏ thái độ lạnh như băng.
Tô An Lâm không để ý tới hắn, tìm một lượt, cuối cùng tìm được Lạt Bát Hoa Tiểu Tử đang trốn dưới cuối thuyền.
“Đánh xong rồi à?"
Tiểu Tử thò đầu ra.
Tô An Lâm không biết nên nói gì:
“Từ đầu đến cuối ngươi vẫn luôn trốn ở đây à?"
“Nếu không thì sao? Bên ngoài nguy hiểm như thế, ta đánh không lại họ đâu, quá khủng khiếp!"
Lạt Bát Hoa thẳng thắn nói.
Tô An Lâm lắc đầu:
“Đi thôi, ta dẫn ngươi vào thành"
“Vào thành, tốt quá rồi, cuối cùng cũng hết nguy hiểm.
Sau đó Tô An Lâm dẫn theo Cầm Tiên Tử, Hoàng Oánh Oánh, Trần Nghiễm Đào và Từ Tam, tổng cộng có năm người, đi tới đô thành của Đại Viêm triều.
Đi tiếp chưa được bao xa, trong lòng Tô An Lâm khẽ động, chợt dừng lại, hô về phía một thi thể đằng sau bên phải:
“Ra đây đi"
“Vù vù vù..."
Một cơn gió lạnh thổi qua, hoàn toàn không có ai cả.
Cầm Tiên Tử khẽ nhíu mày:
“Tô An Lâm, ngươi nhìn nhầm à?"
“Ảnh trưởng lão, nếu ngươi còn không ra, bọn ta sẽ đi luôn đấy!"
“Tô An Lâm, ngươi quả nhiên lợi hại, Tử Thi Đại Pháp của ta thật sự vô dụng với ngươi!"
Vẻ mặt hắn rất thất vọng, xem ra là khó chịu đến cực điểm.
Tô An Lâm trợn trắng mắt, không thèm để ý tới hắn.
......
Không hổ là đô thành của Đại Viêm triều, nghe nói dân số đạt tới hơn ngàn vạn người.
Nghe vậy, Tô An Lâm cũng kinh ngạc.
Phải biết rằng, một thành thị có dân số hơn ngàn vạn người, cho dù là phóng tầm mắt khắp toàn bộ xã hội hiện đại, đó cũng là tồn tại rất trâu bò.
Lúc tiến vào thành thị đã là hừng đông.
Cũng không biết tin tức đã lọt ra ngoài thế nào, trên đường phố đã có người thảo luận chuyện tối hôm qua Ma Môn và Âm Dương Môn tập kích.
1024 chữ