Chương 1232: Phô Trương Quá Rồi
Tô An Lâm được sắp xếp tiến vào hoàng cung, cuối cùng cũng gặp được Hoàng đế.
Cửa hoàng cung xa hoa tráng lệ, quân sĩ tiến lên hàng ngũ ngay ngắn.
Lần này, Tô An Lâm đi ra một mình, hắn được sắp xếp ở trong một chiếc xe ngựa, từ từ chạy vào hoàng cung. Theo lý mà nói, ngoại trừ Hoàng đế ra, những người khác đều bị nghiêm cấm ngồi xe tiến vào hoàng cung, nhưng rõ ràng là Tô An Lâm đã nhận được đặc quyền, hắn có thể đi xe.
Phía trước, Triệu Khải Minh tự mình dẫn đầu binh lính mở đường, dọc theo đường đi rất hùng hổ, cực kỳ phô truong.
Tô An Lâm ngồi trong xe ngựa, thỉnh thoảng thò đầu nhìn ra ngoài, cao thủ ở đây hầu hết chỉ là nội khí bảy tám tầng mà thôi, ngay cả người tầng chín cũng rất hiếm thấy.
Chẳng trách Đại Viêm triều sẽ cúi đầu xưng thần với phái Thanh Điền, hết cách rồi, họ cần phái Thanh Điền che chở mà.
Trước khi hắn tới, nghe nói mấy năm nay Đại Viêm triều liên tục chinh chiến ở bên ngoài, có lúc là vì lãnh thổ quốc gia, có đôi lúc lại vì một ít quặng mỏ.
Nghe nói đằng sau các quốc gia khác cũng có đại tông môn chống lưng, căn cứ vào điều này, quốc gia phía dưới không ai phục ai, chiến tranh kéo dài rất lâu.
Đội xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại ở đại điện hoàng cung, các quan viên đứng ở trước mặt đồng loạt hô to:
“Hoan nghênh Tô Thân Truyền!"
Khá lắm, phô trương quá rồi.
“Tô Thân Truyền, nên xuống xe ngựa rồi"
Triệu Khải Minh cung kính nói.
"Ùm!"
Hắn thản nhiên xuống xe ngựa, lại phát hiện văn võ bá quan đã ở hai bên, mà ở trước mặt hắn có một nam tử mặc long bào đứng phía dưới bậc thềm của đại điện hoàng cung.
Chính là Hoàng đế, Hoàng đế thứ 23 của Đại Viêm triều, Lý Khai.
Lý Khai thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, thanh máu không cao, vẻn vẹn chỉ hơn một ngàn.
Thực ra Lý Khai dẫn đầu văn võ bá quan đứng đợi ở đây là để chờ Tô An Lâm đến!
Có thể làm cho một Hoàng đế khổ sở chờ Tô An Lâm đến, đủ để nhìn ra họ coi trọng hắn cỡ nào.
Sở dĩ hắn ta lực chọn chờ ở đây cũng không phải không có nguyên nhân.
Nếu Tô An Lâm tiếp kiến ở trong đại điện thì hắn có phải quỳ xuống hay không? Quỳ xuống chẳng phải là không nể mặt người ta sao?
Dù sao người của phái Thanh Điền cũng không phải thần tử của hắn ta, cho nên dưới sự đề nghị của một vài thần tử, họ nghĩ ra chiêu này, tới đây tiếp kiến Tô An Lâm.
Thứ nhất là thể hiện sự nhiệt tình của họ.
Thứ hai là cũng tránh được xấu hổ, ở bên ngoài, Tô An Lâm không cần quỳ xuống hành lễ với hắn ta, nói thật, hắn ta cũng không nhận nổi nghi lễ này.
“Bệ hạ!"
Tô An Lâm chắp tay về phía Lý Khai, coi như là hành lễ.
Vì để không biến mình thành kẻ ngốc, trước khi tới, hắn đã hỏi Vấn Vô Tình một vài chuyện lễ tiết.
Biết không cần quỳ lạy, Tô An Lâm cũng tuỳ tiện hơn.
“Tô Thân Truyền, cả đường vất vả rồi, cả đường vất vả rồi, ta đã bố trí tiệc rượu cho ngươi rồi!"
Tô An Lâm sờ sờ bụng, nhếch miệng mỉm cười:
“Bệ hạ khách khí quá, vừa hay ta cũng đói bụng, tối hôm qua phải một mình đại chiến với tám tên người khổng lồ của Ma Môn, đánh đến nỗi tay ta cũng đau nhức rồi!"
Một mình độc chiến với tám tên người khổng lồ của Ma Môn!
Một đám đại thần vừa nghe vậy, khóe miệng co quắp, dũng mãnh vậy ư?
Họ không thể so với phái Thanh Điền, ở đó toàn là người có thực lực cường đại, bởi vậy ở đây thường xuyên phát sinh chuyện các tà giáo như Ma Môn và Âm Dương Môn đến quấy rối.
Thậm chí, lúc họ và các quốc gia khác phát sinh chiến sự, cũng có tà đạo xuất hiện, trong đó cũng từng có người khổng lồ Ma Môn xuất hiện.
Những người khổng lồ kia bất luận là lực lượng hay là lực phòng ngự đều khủng bố đến cực điểm, mỗi lần những người khổng lồ kia xuất hiện, đều sẽ gây nên thương vong nặng nề cho họ, khổ không thể tả.
Bây giờ vừa nghe một mình Tô An Lâm có thể giết chết tám tên người khổng lồ Ma Môn làm họ bị dọa đến choáng váng.
Tô An Lâm nói xong thì thấy một đám người ngây ngốc nhìn hắn, lập tức vung tay lên:
“Khụ khụ khụ, nhìn cái gì, trên mặt ta có nhọ sao?"
Mọi người phản ứng lại, một lão thái giám phản ứng nhanh nhất, trước tiên đụng đụng Lý Khai, Lý Khai phản ứng lại, nói:
“Tô Thân Truyền, mời!"
“Ừm, làm phiền rồi.
Vừa mới định đi thì Tô An Lâm dừng bước, bỗng nhiên nhìn về phía một đại thần đang run rẩy bên cạnh.
“Thanh máu: 299/589.
Tàn huyết? Chẳng trách thoạt nhìn bộ dáng lại suy nhược như vậy, hóa ra là trạng thái tàn huyết sao.
Tô An Lâm âm thầm mỉm cười, gật đầu nói:
“Tên kia, ngươi đó, lại đây!"
Đại thần này hơi sửng sốt, ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Vừa rồi hắn chỉ cảm thấy thân thể hơi khó chịu, cảm giác đứng cũng không vững, đang định sống sót vượt qua thời gian này rồi trở về lập tức nghỉ ngơi cho khoẻ.
Không ngờ lại bị Tô An Lâm chỉ đích danh muốn hắn đi qua.
1049 chữ