Chương 1233: Đức Cao Vọng Trọng
‘Xong rồi, tất nhiên là tư thế đứng của ta không tốt, bị Tô An Lâm thấy rồi.
‘Không có việc gì thì để ý ta làm chi, ta đã tám mươi rồi đấy...
Vị đại thần này âm thầm mắng chửi trong lòng nhưng không dám nhiều lời, vội vàng đi qua, vô cùng cung kính “Tô Thân Truyền, ngươi tìm ta có chuyện gì."
“To gan, còn không mau quỳ xuống cho trẫm!"
Lý Khai quát mắng, hắn cho là đại thần này đã làm ra chuyện gì đó chọc đến Tô An Lâm.
"A..."
Đại thần này bị giật nảy mình.
Trong mắt Tô An Lâm, thanh máu đã giảm 34.
Khá lắm, mới bị dọa một chút mà thanh máu đã giảm nhiều như vậy.
Tô An Lâm vội vàng nói:
“Bệ hạ, đừng tức giận, ta tìm vị đại nhân này là muốn nhắc nhở hắn một chút, hắn có bệnh, cần phải điều trị sớm mới được.
“Điều trị?"
Lý Khai hơi sửng sốt, phản ứng lại:
“Ngự y, ngự y, mau trị bệnh"
Nói xong, hắn ta vô cùng tán thưởng:
“Tô Thân Truyền đức cao vọng trọng, thật sự làm cho chúng ta bội phục nha"
“Đúng vậy, đúng vậy.
“Một người tài như Tô Thân Truyền, trên thế gian này còn mấy ai chứ.
Một đám đại thần nịnh nọt giống như không cần tiền.
Sắc mặt Tô An Lâm cổ quái, hắn coi như cũng đã nhìn ra, có vẻ như đám người này rất sợ hắn, điên cuồng nịnh bợ hắn.
Điều này làm cho hắn rất khó hiểu, đây có lẽ là nhờ địa vị đệ tử thân truyền nhỉ, nếu là đệ tử ngoại môn hoặc là nội môn thì tuyệt đối sẽ không có đãi ngộ như vậy.
Ngay sau đó, đại thần bị bệnh đã được khiêng xuống.
Tô An Lâm đi theo Lý Khai vào ngự hoa viên đằng sau, tiến vào đại điện ăn cơm, trên chiếc bàn rất dài đã bày đầy các loại thức ăn.
Tô An Lâm bị lôi kéo ngồi bên cạnh Lý Khai.
Phía đầu ngang của bàn dài vừa vặn có hai chỗ ngồi.
Nhìn một đám đại thần đứng đấy, Tô An Lâm ngẩng đầu tò mò nói:
“Ngồi đi, đừng khách khí!"
“Còn không mau ngồi, Tô Thân Truyền đã lên tiếng rồi"
Sắc mặt Lý Khai cứng đờ, hắn đối đãi với thần tử rất uy nghiêm.
Một cung nữ bưng bát về phía Tô An Lâm, lúc thấy cung nữ, Tô An Lâm hơi sửng sốt, vì hắn chợt phát hiện cung nữ này rất giống một người, muội muội Tô Ngọc Ngọc của hắn!
Quá giống, trong chốc lát, hắn không khỏi nhìn chằm chằm cung nữ này, suy nghĩ cũng phiêu dạt trở về quá khứ, nhớ tới muội muội Tô Ngọc Ngọc.
Rảnh rỗi thì nên về thăm nhà một chút thôi.
Đầu óc Lý Khai linh hoạt, thấy Tô An Lâm cứ nhìn chằm chằm cung nữ này, trong lòng hắn ta khẽ động, lập tức vui vẻ.
Có sở thích là tốt, có sở thích là tốt.
Lập tức, Lý Khai đứng lên, phân phó cung nữ đó:
“Ngươi cứ ngồi bên cạnh Tô Thân Truyền đi, hầu hạ cho tốt!"
Câu nói sau hắn ta gằn giọng rất nặng.
Cung nữ bị hoảng sợ, sau khi phản ứng lại, trong lòng cực kỳ vui mừng:
“Vâng, vâng"
Tô An Lâm im lặng, chuyện này là sao.
“Không cần đâu, bệ hạ, ta thấy cung nữ này thì nhớ tới muội muội của ta thôi, nàng ấy có diện mạo rất muội muội của ta lớn nên nhớ ngay tới nàng Tô An Lâm ăn ngay nói thật, cũng không có gì để giấu diếm.
“Cái gì, ngươi thế mà lại giống muội muội của Tô Thân Truyền sao, đây là chuyện tốt nha, người đâu, ban thưởng trăm lượng hoàng kim cho vị cung nữ này!"
Tô An Lâm:
"..."
Được rồi, cẩu hoàng đế này quá nể mặt hắn rồi, thế này đúng là nịnh bợ hắn quá mức rồi.
“Tạ bệ hạ, tạ bệ hạ"
Cung nữ vội vàng quỳ xuống nói.
Tô An Lâm cũng không quan tâm, Hoàng đế tùy tiện thì có sao đâu chứ.
Tô An Lâm ăn bữa cơm này cảm giác rất không đúng vị nhưng hết cách rồi, những người này thật sự quá khách khí khiến cho Tô An Lâm cũng ngượng ngùng.
Sau khi ăn xong, mấy thái giám còn kéo nữ tử có bộ dạng gần giống cung nữ trước đó rồi đưa tới, nói là để hầu hạ hắn.
Tuy nói là hầu hạ, nhưng nhìn thái độ của những người này rõ ràng là vô cùng ái muội.
“Ôi, xã hội ngày càng bại hoại mà?
Tô An Lâm đương nhiên không cần những cung nữ này, lắc đầu, khéo léo cự tuyệt. Qua ba lần rượu, Lý Khai cho các thần tử lui ra, sau đó, mời Tô An Lâm đi dạo trong hoàng cung.
Tô An Lâm đương nhiên sẽ cho hắn ta mặt mũi này, chỉ là lúc đi dạo, trong lòng lại suy nghĩ lúc nào mới rời khỏi đây.
Sau khi hắn chuẩn bị trở về, học xong môn công pháp Tát Đậu thành binh này rồi nói tiếp.
Môn công pháp này rất đặc biệt, có ma binh trong tay sẽ có thể làm một số việc mà hắn không tiện làm.
“Tô Thân Truyền, vừa rồi chiêu đãi có chút không chu toàn, kính xin ngươi rộng lòng bỏ qua.
Trên đường đi, Lý Khai ôm quyền khom lưng, không hề có dáng vẻ của Hoàng đế.
“Bệ hạ khách khí"
Nói xong, trong lòng Tô An Lâm khẽ động, tò mò nhìn một vườn hoa phía sau đối phương.
“Ở đó có người đang nhìn chúng ta sao?"
Tô An Lâm hỏi.
“Bản lĩnh Tô Thân Truyền tốt thật.
Một lão giả đột nhiên lướt ra.
Tóc hắn màu hoa râm, ngay cả râu cũng trắng, vẻ mặt già nua, mày nhíu lại, trên người mặc áo mãng bào màu đen.
Tô Thân Truyền, đây là Thái Thượng Hoàng bản triều! Lý Vũ Thiên 1006 chữ