Chương 1247: Nam Tử Bạch Y
Trong nháy mắt, rất nhiều lĩnh ngộ có liên quan về Rải đậu thành binh điên cuồng xông vào trong đầu hắn.
Tô An lâm dần dần có được cảm giác trong lòng, môn công pháp Rải đậu thành binh này, ở phần sau còn ghê gớm đến như vậy.
Có thể nặn ra mặt mũi, thân thể cho ma binh, lấy linh khí làm chất dẫn chế tạo vũ khí cho ma binh. Luyện chế bậc cao thâm không cần dùng linh khí của chính mà mà là lấy linh khí đất trời làm phương tiện trực tiếp chế tạo ra số lượng lớn ma binh.
Tô An Lâm lập tức ý thức được sự khủng bố của môn công pháp này.
Mặc dù là công pháp thiên cấp, nhưng e rằng cũng không thua kém bao nhiêu so với một số công pháp linh cấp.
Thậm chí hắn còn nhận ra rằng dường như hắn có thể luyện chế ra một đại quân trăm vạn người.
Đây là một con số khủng bố.
Đương nhiên, vì giới hạn trong thể tích của chiếc vò đen, cho nên không thể tạo ra số lượng nhiều như thế, nhưng nếu hắn chết tạo ra càng nhiều chiếc vò đen này thì sao?
Tô An Lâm khẽ lắc đầu, hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều nữa, vì chiếc vò đen này đã chứa đựng quy mô mười vạn đại quân, đủ để hắn dùng.
Hắn cũng không muốn làm Hoàng đế, cần nhiều ma binh như thế để làm gì chứ?
Hiện giờ hắn đã thành công chuyển hóa năm ngàn ma binh bên trong chiếc vò thành người của mình.
Tâm trạng Tô An Lâm rất vui vẻ, bất chợt hắn vỗ đầu mình một cái:
“Hỏng rồi, ta quên mất, Hoàng đế bảo ta ở lại bên đó, vì luyện công mà quên mất, chắc hẳn giờ đây Cầm tiên tử sẽ rất nhớ ta rồi nhỉ?"
Tô An Lâm có chút chán nản, hắn chính là như vậy, mỗi lần tu luyện đều quên ăn quên ngủ.
Vừa mới đứng dậy, bất chợt trong lòng hắn khẽ động, có hai luồng khí tức cường đại đang lao nhanh đến bên này.
Hắn tập trung nhìn lại.Hai thanh máu này đều cao hơn 2500.
“Đều là cao thủ Nhập linh cảnh sao Tô An Lâm trầm giọng nói.
Phải biết rằng, chính bản thân hắn thanh máu cũng đã 3080 rồi, đây là vì mỗi lần hắn thăng cấp, thanh máu cũng sẽ tăng theo.
Hơn nữa gần đây hắn ăn Thái tuế nhục nên thanh máu cũng tăng thêm.
Khí cảm cảnh bình thường làm gì có thanh máu cao được như hắn chứ.
“Sột soạt!"
Trong nháy mắt, hai bóng người một trước một sau, đứng ở trước mặt Tô An Lâm.
Đứng trước mặt hắn là một nam tử trung niên mặc bạch y, còn phía sau là một nữ tử mặc hắc y.
Hai người thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, nhưng nhìn từ khí tức của họ, chắc chắn là lão quái vật đã hơn trăm tuổi!
“Hai vị tiền bối, các ngươi là người phương nào? Không biết tới đây tìm ta là có việc gì?"
Tô An Lâm nhìn về phía một nam một nữ kia, hai người ăn mặc quái dị, trong lòng hắn vô cùng cảnh giác.
Vì nhìn từ biểu cảm trên mặt hai người này cho thấy họ không có thiện ý.
“Bọn ta dựa theo khí tức bên trên chiếc vò đen đến được đây"
Bạch y nam tử thẳng thừng lên tiếng, cũng không quanh co lòng vòng thêm nữa:
“Ta là Đại trưởng lão Ma môn.
“Ta là Hình phạt trưởng lão Ma môn Hắc y nữ tử nhàn nhạt lên tiếng.
Tô An Lâm nhất thời liền hiểu ra được Trước đó hắn đã từng xem qua những thông tin giới thiệu về Ma môn.
Môn chủ của Ma môn thường không lộ diện, người ra mặt thường là Đại trưởng lão Ma môn.
Hắn ta và Hình phạt trưởng lão là phu thê, hai người song tu một môn Ma công, uy lực vô song.
Song tu mang đến lợi ích cực lớn, không chỉ thực lực tăng vọt, đặc biệt là lúc cùng chiến đấu lại càng tăng thêm lực chiến.
Nghe đâu, trong tình huống hai người họ cùng tấn công thì cho dù là môn chủ Ma môn cũng phải né tránh. Lần này hai người đồng thời xuất hiện, mục đích đương nhiên không cần nói cũng biết, đó chính là gây phiền phức cho Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhìn chiếc vò đen trong tay, hắn cau mày thật chặt:
“Dựa vào chiếc vò đen này đến tìm ta sao, thứ này có khí tức à? Sao ta không phát hiện ra?"
“Trên bề mặt nó có khí vị đặc thù của Ma môn bọn ta, Tô An Lâm, ta cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi giao chiếc vò đen đó ra, phu thê bọn ta có thể tha cho ngươi rời đi, nếu không, bọn ta cho dù có liều chết cũng phải tiêu diệt ngươi.
Bạch y nam tử cất lời, trong ánh mắt hắn ta lộ ra vẻ kiêng kỵ.
Suy cho cùng Tô An Lâm trước mắt hắn ta là người đã giết chết Thiên Sơn Lão Lão.
Mặc dù Thiên Sơn Lão Lão khí huyết suy yếu, nhưng nói thế nào thì người ta cũng là cao thủ Nhập linh cảnh, nghe đâu, bà ta bị giết chỉ trong tích tắc.
Thế nên, nếu có thể không xung đột trực diện với Tô An Lâm thì vẫn nên cố gắng hết sức để tránh khỏi. Tô An Lâm vừa nghe thấy lời này, hắn liền nở nụ cười tươi, hỏi lại:
“Cho nên các ngươi sợ rồi sao?"
Hắc y nữ tử cau mày lại, đôi mày lá liễu tinh xảo nhướng lên cao, thẳng thắn nói:
“Tô An Lâm, ngươi có ý gì, chẳng lẽ ngươi cho là bọn ta thật sự sợ ngươi sao?"
1050 chữ